Sau bão

VNGL – Thơ).

đập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã

anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người
smartphone im lìm chờ mặt trời cứu rỗi…

có tiếng khóc bật ra từ mái ngói
một bàn tay run tìm
chạm hơi người đâu thật đâu mơ

giấy bạc bay đầy trời
như ký ức rách nát của thị trấn
anh nhặt lại một mảnh in chữ như lá thư đầu tiên
vào túi sợ gió đọc được

bên kia cầu, ai đó đốt nắng
khói vẽ thành khuôn mặt đã quên tên
anh bước đi không kịp bóng mình
bàn chân trần giẫm lên niềm tin đã ướt

và hoàn lưu bão còn dạt trôi trong mắt người sống sót.

TRẦN VIẾT DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo