Sau bão

VNGL – Thơ).

đập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã

anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người
smartphone im lìm chờ mặt trời cứu rỗi…

có tiếng khóc bật ra từ mái ngói
một bàn tay run tìm
chạm hơi người đâu thật đâu mơ

giấy bạc bay đầy trời
như ký ức rách nát của thị trấn
anh nhặt lại một mảnh in chữ như lá thư đầu tiên
vào túi sợ gió đọc được

bên kia cầu, ai đó đốt nắng
khói vẽ thành khuôn mặt đã quên tên
anh bước đi không kịp bóng mình
bàn chân trần giẫm lên niềm tin đã ướt

và hoàn lưu bão còn dạt trôi trong mắt người sống sót.

TRẦN VIẾT DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…