Sinh nhật mùa đông

(VNGL – Thơ).

Như que kem tan nơi đầu lưỡi
ngày sinh em mang gió Đông về
thổi dọc đường nụ hôn giá buốt

Một chút đen-xanh-đỏ
này tóc-mắt-môi
phơn phớt lên nhan sắc níu Thu vàng
sương lá thở ướt áo người đêm trọ

Chăn Langbian cuộn lấy niềm vui
sợ lăn ra ngoài ô cửa kính
những ngón tay cóng vỡ tiếng đàn
đêm thủy tinh cứa vào giấc mơ thiếu phụ

Sớm co ro dáng ngồi xe từ biệt
dã quỳ run hai bên dốc sương mù
lay lay vẫy.

TRẦN VIẾT DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông