Thơ

Tình ca tháng Chạp

Sớm mai anh đi ra đồng
tìm gặp một vành nón mới
ven bờ cỏ xanh ngời ngợi
nhớ tiếng cười em trong veo

Bánh ít lá gai

Chớ ngại đường xa
Giao thông tiện lợi
Bánh ít lá gai mời gọi tình yêu
Em về sống cùng quê anh – xứ Nẫu

Khúc xuân

Rì rào hương bưởi gió đưa
Chòng chành bóng nắng lưa thưa góc vườn
Xốn xang nỗi nhớ nửa chừng
Ngẩn ngơ luống cải ngập ngừng bóng tre.

Đêm cuối năm 

Những đám mây mang hạt mưa 
gieo xuống quê nhà…
đêm cuối năm trừ tịch

Tái sinh

hôm nay tôi rơi xuống vùng trời tĩnh lặng
nhìn thấy mùa xuân
thấy ngày mắt trong 
ngày tôi biết hối

La Vuông

Cái tên là một bài thơ
nơi ngôn ngữ là hồ xanh ngăn ngắt
đàn cá hành quân về phía mây nguồn

Cảm thức

Giữa nhan sắc của ký ức
Năm mới như một hấp lực
bằng thói quen cọ rửa quá khứ
Như muốn xóa quên, như từng loại bỏ

Hạt hy vọng mùa gieo

Hóa vàng tiễn Tết trưa nay
Từ mai ta lại cuốc cày trồng gieo
Mùa vàng hy vọng tiếp theo
Cánh đồng chữ nghĩa nghiệp đeo suốt đời

Ơi làng bên trời

Đã qua mấy chục con trăng
xanh năm mùa rẫy
tiếng cồng chiêng đưa em đi còn đọng trên lá cây kơ nia lưu luyến vẫy
chiều thu cao nguyên mây gió giăng thành

Hồi ức

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen 
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Đổi chỗ với trăng

Mẹ ơi con không muốn
Đổi chỗ với trăng đâu
Trăng không có sáp màu
Vẽ nụ cười cho mẹ

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Bài ca của mưa

Trong tiếng rơi rào rạt
Trên đồng ruộng, nương đồi
Có lời ca mưa hát:
– Lớn nhanh nào, lúa ơi!

Tình ca tháng Chạp

Sớm mai anh đi ra đồng
tìm gặp một vành nón mới
ven bờ cỏ xanh ngời ngợi
nhớ tiếng cười em trong veo

Bánh ít lá gai

Chớ ngại đường xa
Giao thông tiện lợi
Bánh ít lá gai mời gọi tình yêu
Em về sống cùng quê anh – xứ Nẫu

Khúc xuân

Rì rào hương bưởi gió đưa
Chòng chành bóng nắng lưa thưa góc vườn
Xốn xang nỗi nhớ nửa chừng
Ngẩn ngơ luống cải ngập ngừng bóng tre.

Đêm cuối năm 

Những đám mây mang hạt mưa 
gieo xuống quê nhà…
đêm cuối năm trừ tịch

Tái sinh

hôm nay tôi rơi xuống vùng trời tĩnh lặng
nhìn thấy mùa xuân
thấy ngày mắt trong 
ngày tôi biết hối

La Vuông

Cái tên là một bài thơ
nơi ngôn ngữ là hồ xanh ngăn ngắt
đàn cá hành quân về phía mây nguồn

Cảm thức

Giữa nhan sắc của ký ức
Năm mới như một hấp lực
bằng thói quen cọ rửa quá khứ
Như muốn xóa quên, như từng loại bỏ

Hạt hy vọng mùa gieo

Hóa vàng tiễn Tết trưa nay
Từ mai ta lại cuốc cày trồng gieo
Mùa vàng hy vọng tiếp theo
Cánh đồng chữ nghĩa nghiệp đeo suốt đời

Ơi làng bên trời

Đã qua mấy chục con trăng
xanh năm mùa rẫy
tiếng cồng chiêng đưa em đi còn đọng trên lá cây kơ nia lưu luyến vẫy
chiều thu cao nguyên mây gió giăng thành

Hồi ức

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen 
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Đổi chỗ với trăng

Mẹ ơi con không muốn
Đổi chỗ với trăng đâu
Trăng không có sáp màu
Vẽ nụ cười cho mẹ

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Bài ca của mưa

Trong tiếng rơi rào rạt
Trên đồng ruộng, nương đồi
Có lời ca mưa hát:
– Lớn nhanh nào, lúa ơi!