Thơ

Phóng sinh mùa thu

Tương tư gì giọt ngâu vừa rơi…
Miền trăng mù sương xưa phơi màu dang dở…

Một thoáng chiêm bao

Người có biết hồn ta đang uốn khúc
Dọc đường lên phố núi chập chùng mưa
Mắt người khép trên vai ta: hư, thực
Biết lòng người đã chịu mở ra chưa (?)

Thị phi

Trong giấc mơ còn chạm phải thị phi
Kinh hãi quá ta chạy về đóng cửa
Nhưng Nhà của Thơ vốn không có cửa
Nắng gió cứ vào… ấm áp lẫn điêu ngoa

Vết xước

Biết là chẳng có gì vĩnh viễn
Sao vẫn buồn vì những phôi pha
Biết là hết sau lần đưa tiễn
Vẫn rưng rưng mắt lửa Thiên hà

Thời gian

Em của ngày hôm qua

Hôm nay sao khác quá
Bạn của ngày hôm qua
Giờ tưởng chừng xa lạ

Mùa thu và em

Những chiếc lá vàng đuổi theo gió heo may
Nắng ngọt ngào trong làn sương se lạnh
Người ơi có phải thu sang!

Đêm trăng mùa thu

Mặt trời về tổ ấm
Trăng từ từ nhô lên
Ngàn vì sao theo bước
Thắp ánh đèn lung linh

Cây bút chì của bé

Cây bút chì cùng bé
Nắn nót chữ đầu tiên
Vẽ cảnh vật thiên nhiên
Bốn mùa thơm hoa trái

Trốn tìm

Sáng nay bé dậy sớm
Theo mẹ ra thăm vườn
Chim trên cành đua hót
Hoa trong vườn ngát hương

Tự khúc quê

Lâu lắm rồi mình chẳng về qua
Căn nhà cũ, hàng rào quê hoa nở
Hương khói bếp nồng nàn buổi sớm
Tiếng cơm sôi thơm ngát vụ mùa.

Giữa lòng đêm…

Về giữa mù sương rập rờn lửa lạnh
Lộc cộc bánh xe thổ mộ đêm
Phía ấy mùa cỏ khô, gió như xổ lồng kéo từng bầy về núi
Những ngọn gió đói mưa rạc gầy đêm mất ngủ

Bay trên đồi dương liễu

Một con đường mòn vắt ngang như sợi chỉ
Dáng mẹ trong sương trìu trĩu gánh lá khô
Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu

Đôi mắt người phương xa

Con sông sáng nay chẳng sóng nhiều
Chỉ phơn phớt vài nếp cong thật khẽ
Chợt vướng phải một ánh nhìn xa thẳm
Đắm cả khóm nắng hồng.

Mẹ chồng tôi

Từ ngày con về làm dâu
Mẹ chưa từng nói một câu nặng lời
Nuôi chồng con lớn thành người
Ba mươi năm, tiếng ầu ơi còn nồng

Phóng sinh mùa thu

Tương tư gì giọt ngâu vừa rơi…
Miền trăng mù sương xưa phơi màu dang dở…

Một thoáng chiêm bao

Người có biết hồn ta đang uốn khúc
Dọc đường lên phố núi chập chùng mưa
Mắt người khép trên vai ta: hư, thực
Biết lòng người đã chịu mở ra chưa (?)

Thị phi

Trong giấc mơ còn chạm phải thị phi
Kinh hãi quá ta chạy về đóng cửa
Nhưng Nhà của Thơ vốn không có cửa
Nắng gió cứ vào… ấm áp lẫn điêu ngoa

Vết xước

Biết là chẳng có gì vĩnh viễn
Sao vẫn buồn vì những phôi pha
Biết là hết sau lần đưa tiễn
Vẫn rưng rưng mắt lửa Thiên hà

Thời gian

Em của ngày hôm qua

Hôm nay sao khác quá
Bạn của ngày hôm qua
Giờ tưởng chừng xa lạ

Mùa thu và em

Những chiếc lá vàng đuổi theo gió heo may
Nắng ngọt ngào trong làn sương se lạnh
Người ơi có phải thu sang!

Đêm trăng mùa thu

Mặt trời về tổ ấm
Trăng từ từ nhô lên
Ngàn vì sao theo bước
Thắp ánh đèn lung linh

Cây bút chì của bé

Cây bút chì cùng bé
Nắn nót chữ đầu tiên
Vẽ cảnh vật thiên nhiên
Bốn mùa thơm hoa trái

Trốn tìm

Sáng nay bé dậy sớm
Theo mẹ ra thăm vườn
Chim trên cành đua hót
Hoa trong vườn ngát hương

Tự khúc quê

Lâu lắm rồi mình chẳng về qua
Căn nhà cũ, hàng rào quê hoa nở
Hương khói bếp nồng nàn buổi sớm
Tiếng cơm sôi thơm ngát vụ mùa.

Giữa lòng đêm…

Về giữa mù sương rập rờn lửa lạnh
Lộc cộc bánh xe thổ mộ đêm
Phía ấy mùa cỏ khô, gió như xổ lồng kéo từng bầy về núi
Những ngọn gió đói mưa rạc gầy đêm mất ngủ

Bay trên đồi dương liễu

Một con đường mòn vắt ngang như sợi chỉ
Dáng mẹ trong sương trìu trĩu gánh lá khô
Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu

Đôi mắt người phương xa

Con sông sáng nay chẳng sóng nhiều
Chỉ phơn phớt vài nếp cong thật khẽ
Chợt vướng phải một ánh nhìn xa thẳm
Đắm cả khóm nắng hồng.

Mẹ chồng tôi

Từ ngày con về làm dâu
Mẹ chưa từng nói một câu nặng lời
Nuôi chồng con lớn thành người
Ba mươi năm, tiếng ầu ơi còn nồng