Thơ

Mảnh gốm từ Gò Tháp

Nhặt được mảnh gốm từ Gò Tháp
bạc phếch, sần sùi
trơ ra vết tích sạm đen loang lổ
như vệt buồn kí ức

Chị tôi

Mộ con nằm ở trời xa
Mấy năm chị mới bỏ nhà thăm con
Mộ chồng cỏ hãy còn non
Hai lần khăn trắng héo hon phận người

Tiếng vọng đầu

Vào ngày này mấy mươi năm trước
mẹ bụng mang chạy giặc
rồi đẻ rơi
bên chái nhà người

Gánh Hòn Vọng Phu

Con không nhớ mùa Vu Lan
Nhớ trưa mẹ gánh chang chang bãi cồn
Con chạy như kẻ mất hồn
Chạy nhanh rước mẹ gánh Hòn Vọng Phu.

Trăng rằm đợi em

Người đi như kiến trên đường
Anh ngồi cảm tạ vô thường ghé thăm
Ới con tuấn mã không nằm
Đứt tươm khúc ruột trăng rằm đợi em.

Gặp thầy trong hồn quê

Gặp lại con trong dáng hình mẹ
Gặp lại quê trong bóng làng thắt thẻo
Giần, sàng, nong, nia, rổ, rá… đồng chiều
Con như người bước hụt…

Tưởng niệm biển

Mẹ quỳ xuống
xin biển một nhành nước mắt
biển dâng một nhánh san hô

Bài thơ trắng

Những ngôi nhà trắng
những nấm mồ trắng
trôi âm thầm trên tóc trắng mẹ tôi

Chớm mùa

Gió hái những chiếc lá rải đầy khu vườn,
đom đóm thắp lửa vào đêm
thắp em vào tôi,
thắp hiện thực vào giấc mơ…

Bản quán

Bản quán là trang viết đầy những dấu chấm, phảy
như cây đa đầu làng cằn cỗi
phủ bóng suốt trăm năm

Hong nhớ

Mượt mà tóc xõa bờ vai
Em về hong nhớ ngẫm bài “Tình xa”
Lửa lòe rờ rỡ màu da
Bặt tăm lâu đã quê nhà mù khơi

Thầy tôi

Thầy như là dòng sông
chảy qua bao cánh đồng cho ruộng lúa trổ bông
Thầy như tia nắng hồng
Gieo hạt mầm nở những cánh đồng hoa

Mảnh gốm từ Gò Tháp

Nhặt được mảnh gốm từ Gò Tháp
bạc phếch, sần sùi
trơ ra vết tích sạm đen loang lổ
như vệt buồn kí ức

Chị tôi

Mộ con nằm ở trời xa
Mấy năm chị mới bỏ nhà thăm con
Mộ chồng cỏ hãy còn non
Hai lần khăn trắng héo hon phận người

Tiếng vọng đầu

Vào ngày này mấy mươi năm trước
mẹ bụng mang chạy giặc
rồi đẻ rơi
bên chái nhà người

Gánh Hòn Vọng Phu

Con không nhớ mùa Vu Lan
Nhớ trưa mẹ gánh chang chang bãi cồn
Con chạy như kẻ mất hồn
Chạy nhanh rước mẹ gánh Hòn Vọng Phu.

Trăng rằm đợi em

Người đi như kiến trên đường
Anh ngồi cảm tạ vô thường ghé thăm
Ới con tuấn mã không nằm
Đứt tươm khúc ruột trăng rằm đợi em.

Gặp thầy trong hồn quê

Gặp lại con trong dáng hình mẹ
Gặp lại quê trong bóng làng thắt thẻo
Giần, sàng, nong, nia, rổ, rá… đồng chiều
Con như người bước hụt…

Tưởng niệm biển

Mẹ quỳ xuống
xin biển một nhành nước mắt
biển dâng một nhánh san hô

Bài thơ trắng

Những ngôi nhà trắng
những nấm mồ trắng
trôi âm thầm trên tóc trắng mẹ tôi

Chớm mùa

Gió hái những chiếc lá rải đầy khu vườn,
đom đóm thắp lửa vào đêm
thắp em vào tôi,
thắp hiện thực vào giấc mơ…

Bản quán

Bản quán là trang viết đầy những dấu chấm, phảy
như cây đa đầu làng cằn cỗi
phủ bóng suốt trăm năm

Hong nhớ

Mượt mà tóc xõa bờ vai
Em về hong nhớ ngẫm bài “Tình xa”
Lửa lòe rờ rỡ màu da
Bặt tăm lâu đã quê nhà mù khơi

Thầy tôi

Thầy như là dòng sông
chảy qua bao cánh đồng cho ruộng lúa trổ bông
Thầy như tia nắng hồng
Gieo hạt mầm nở những cánh đồng hoa