Thầy tôi

(VNBĐ – Thơ).

Thầy như là dòng sông
chảy qua bao cánh đồng cho ruộng lúa trổ bông
Thầy như tia nắng hồng
Gieo hạt mầm nở những cánh đồng hoa

Thầy chắp cánh ước mơ
bao thế hệ học trò bay cao bay xa
như chiếc lá biết tự mình quang hợp
góp với đời dòng nhựa sống tươi xanh

Thầy như người nông dân
trên ruộng đất nâu hiền miệt mài gieo hạt
dẫu cằn khô mầm chữ không phụ bạc
sẽ một ngày cây trái trĩu cành hoa

Trong cả cuộc đời ta đến trường
Thầy cô biết mấy nhớ và thương
Dòng sông có chảy về vô tận
Thầy vẫn là nguồn nước đại dương.

MIÊN LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo