Thầy tôi

(VNBĐ – Thơ).

Thầy như là dòng sông
chảy qua bao cánh đồng cho ruộng lúa trổ bông
Thầy như tia nắng hồng
Gieo hạt mầm nở những cánh đồng hoa

Thầy chắp cánh ước mơ
bao thế hệ học trò bay cao bay xa
như chiếc lá biết tự mình quang hợp
góp với đời dòng nhựa sống tươi xanh

Thầy như người nông dân
trên ruộng đất nâu hiền miệt mài gieo hạt
dẫu cằn khô mầm chữ không phụ bạc
sẽ một ngày cây trái trĩu cành hoa

Trong cả cuộc đời ta đến trường
Thầy cô biết mấy nhớ và thương
Dòng sông có chảy về vô tận
Thầy vẫn là nguồn nước đại dương.

MIÊN LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay