Nơi giấu tuổi thơ tôi
Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ
Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ
Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em
Chạnh niềm sương khói mênh mang
Chẳng mong đến được Niết bàn – Thiên thai
Chỉ mong biển rộng sông dài
Nước non mãi trọn hình hài nước non
Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!
Đôi môi mấp máy
Hôn bàn tay sương gầy lạnh trắng
Gương mặt em tràn ra ngoài ánh sáng
uống cạn tôi
Giữ lại bên đời chút nghĩa tình ấm áp
Giữ lại bên đời sự cởi mở thân thương
Giữ lại bên cha con chữ ngọt ngào
Và một chút hồn nhiên thơ trẻ.
Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ
Ai ký gởi vào bức phù điêu
tròn trịa hình hài thiếu nữ.
Những ngón tay xinh đang lả lướt tấm xuân thì
nồng nàn hoa cỏ.
Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…
Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…
Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ
Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em
Chạnh niềm sương khói mênh mang
Chẳng mong đến được Niết bàn – Thiên thai
Chỉ mong biển rộng sông dài
Nước non mãi trọn hình hài nước non
Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!
Đôi môi mấp máy
Hôn bàn tay sương gầy lạnh trắng
Gương mặt em tràn ra ngoài ánh sáng
uống cạn tôi
Giữ lại bên đời chút nghĩa tình ấm áp
Giữ lại bên đời sự cởi mở thân thương
Giữ lại bên cha con chữ ngọt ngào
Và một chút hồn nhiên thơ trẻ.
Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ
Ai ký gởi vào bức phù điêu
tròn trịa hình hài thiếu nữ.
Những ngón tay xinh đang lả lướt tấm xuân thì
nồng nàn hoa cỏ.
Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…
Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai