Thơ

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ

Đếm

Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Dư âm

Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm 
vỗ vào bờ cô quạnh 
Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh 
Bao la này nỗi nhớ 

Đoán định bình minh

Bao ý thơ đã héo úa rồi
Bao vần điệu đã nhịp nhàng toan tính
Quay lưng lại trời xanh vô tận
Một góc buồn lủi thủi nắng mưa

Giữa trang giấy trắng

Bao kẻ mộng mơ đã phung phí hết tuổi mình
Thi ca vẫn không thể ngăn bàn tay đen đúa
Bàn tay gian tà vơ vét ngân khố
Bàn tay bịp bợm sấp ngửa trắng đen

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ

Đếm

Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Dư âm

Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm 
vỗ vào bờ cô quạnh 
Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh 
Bao la này nỗi nhớ 

Đoán định bình minh

Bao ý thơ đã héo úa rồi
Bao vần điệu đã nhịp nhàng toan tính
Quay lưng lại trời xanh vô tận
Một góc buồn lủi thủi nắng mưa

Giữa trang giấy trắng

Bao kẻ mộng mơ đã phung phí hết tuổi mình
Thi ca vẫn không thể ngăn bàn tay đen đúa
Bàn tay gian tà vơ vét ngân khố
Bàn tay bịp bợm sấp ngửa trắng đen