Hồn thơ
Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão
Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão
Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!
Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên
Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần
Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao
Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt
Em là niềm tin
Những bông hoa trong đêm đen lạc lối
Một chút kí ức hoang dại mọc lại
Một chút cử chỉ
Một chút người
Đêm trăng
Thức trắng
Vầng trăng và tôi trôi
Trong giấc mơ hàng cây màu tím tình em màu tím và nhiều con đường xa xăm
Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời
Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh
người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực
làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời
bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật
những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá
(VNBĐ – Thơ). Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con
Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn
Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số
Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão
Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!
Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên
Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần
Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao
Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt
Em là niềm tin
Những bông hoa trong đêm đen lạc lối
Một chút kí ức hoang dại mọc lại
Một chút cử chỉ
Một chút người
Đêm trăng
Thức trắng
Vầng trăng và tôi trôi
Trong giấc mơ hàng cây màu tím tình em màu tím và nhiều con đường xa xăm
Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời
Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh
người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực
làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời
bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật
những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá
(VNBĐ – Thơ). Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con
Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn
Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai