Thơ

Kẹo quê

Kẹo ú là kẹo ú à
Chỉ đường với bột vậy mà ngon ghê
Có thằng nhóc nhớ tuổi thơ
Cầm viên kẹo đứng thẫn thờ hiên mơi

Phố nhỏ của tôi

Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Lao xao lũ sẻ ngó người đi
Bà Hỏa nghiêng nghiêng chiều sương khói
Ngắm nghía Xuân Vân biển xanh rì

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Gieo

Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ

Chơi trốn tìm

Hai tay bịt mắt
Úp mặt cột, cây
Một… hai… ba… bốn
Tớ tìm cậu đây

Gà con

Đập cánh vươn cổ
Gọi ông mặt trời
Bố là dũng sĩ
Oai nhất trên đời

Học vẹt

“khi mùa xuân đến
thì đào nở hoa…”
vẹt con ra rả
suốt đêm suốt ngày

Ốc Sên đi hội

Tinh mơ Ốc đã dậy
Chọn chiếc váy lung linh
Tối nay làng có hội
Phải sửa soạn thật xinh!

Một bài thơ xanh rêu

Ai đã tắt hoàng hôn trong đôi mắt cánh đồng
Giàn giụa đêm trên lưng gió mơ hoang
Thôi quay về,
Bày cuộc nhớ với điêu linh ký ức

Năm tháng này quê tôi

Năm tháng này quê tôi buồn như sương
Sáng thức dậy không nhìn thấy núi
Mây che khuất những chân trời.

Ngôi nhà cũ

Tôi muốn trở về ngôi nhà cũ
Để an dưỡng vết thương như một con thú hoang
Nghe chim hót để khâu lại những ngày rách
Nghe tắc kè hoa ru đá từ thuở nào…

Là chúng ta đấy thôi!

Là chúng ta đấy thôi
Hôm nay lại mong mình trẻ lại
Hơn một lần, dành hàng giờ để chọn một kiểu tóc trẻ trung,

Những hạt giống

trên cánh đồng trơ trọi nắng gió mênh mông ấy
con luôn thấy ba miệt mài gieo xuống những hạt giống
những hạt giống lấp lánh giống như những hạt nước

Kẹo quê

Kẹo ú là kẹo ú à
Chỉ đường với bột vậy mà ngon ghê
Có thằng nhóc nhớ tuổi thơ
Cầm viên kẹo đứng thẫn thờ hiên mơi

Phố nhỏ của tôi

Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Lao xao lũ sẻ ngó người đi
Bà Hỏa nghiêng nghiêng chiều sương khói
Ngắm nghía Xuân Vân biển xanh rì

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Gieo

Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ

Chơi trốn tìm

Hai tay bịt mắt
Úp mặt cột, cây
Một… hai… ba… bốn
Tớ tìm cậu đây

Gà con

Đập cánh vươn cổ
Gọi ông mặt trời
Bố là dũng sĩ
Oai nhất trên đời

Học vẹt

“khi mùa xuân đến
thì đào nở hoa…”
vẹt con ra rả
suốt đêm suốt ngày

Ốc Sên đi hội

Tinh mơ Ốc đã dậy
Chọn chiếc váy lung linh
Tối nay làng có hội
Phải sửa soạn thật xinh!

Một bài thơ xanh rêu

Ai đã tắt hoàng hôn trong đôi mắt cánh đồng
Giàn giụa đêm trên lưng gió mơ hoang
Thôi quay về,
Bày cuộc nhớ với điêu linh ký ức

Năm tháng này quê tôi

Năm tháng này quê tôi buồn như sương
Sáng thức dậy không nhìn thấy núi
Mây che khuất những chân trời.

Ngôi nhà cũ

Tôi muốn trở về ngôi nhà cũ
Để an dưỡng vết thương như một con thú hoang
Nghe chim hót để khâu lại những ngày rách
Nghe tắc kè hoa ru đá từ thuở nào…

Là chúng ta đấy thôi!

Là chúng ta đấy thôi
Hôm nay lại mong mình trẻ lại
Hơn một lần, dành hàng giờ để chọn một kiểu tóc trẻ trung,

Những hạt giống

trên cánh đồng trơ trọi nắng gió mênh mông ấy
con luôn thấy ba miệt mài gieo xuống những hạt giống
những hạt giống lấp lánh giống như những hạt nước