Thơ

Đá Cát Hải

Đời ông
lông chông trên cát
phơi kiệt nước
lấy thơ làm rượu

Màu mưa

Chiều mưa màu sắc lạnh
em đi ô xanh
áo mưa màu lá chuối
gió tạt màu mưa bụi.

Nặng lòng

Cây sai quả cành thường oằn xuống thấp
Lúa trĩu bông lúa rào rạt cúi đầu
Còn con người yêu thương luôn trăn trở
Gió thổi vô hồi cả ở chốn nông sâu

Chiếc lá

Ta sinh ra vốn là chiếc lá
xanh hết mình cho tất cả tháng năm xanh
lúc tàn úa (ta biết rằng không thể khác)

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Sương hương bay

Hoa cải vàng bay bay trên sông
Dòng sông im mơ mơ cánh đồng
Cánh đồng thơm như tóc
Nồng nàn như tóc

Nghe tiếng gà trưa

Nghe tiếng gà gáy trưa
sợi tơ nối hai bờ hư thực
lòng bồi hồi không sao chợp mắt
vẳng câu ru hời dìu dặt tự ngày xưa

Cô liêu

Khu vườn ta rất cô liêu
Bỗng nghe em gọi theo chiều nhện giăng

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước

Đá Cát Hải

Đời ông
lông chông trên cát
phơi kiệt nước
lấy thơ làm rượu

Màu mưa

Chiều mưa màu sắc lạnh
em đi ô xanh
áo mưa màu lá chuối
gió tạt màu mưa bụi.

Nặng lòng

Cây sai quả cành thường oằn xuống thấp
Lúa trĩu bông lúa rào rạt cúi đầu
Còn con người yêu thương luôn trăn trở
Gió thổi vô hồi cả ở chốn nông sâu

Chiếc lá

Ta sinh ra vốn là chiếc lá
xanh hết mình cho tất cả tháng năm xanh
lúc tàn úa (ta biết rằng không thể khác)

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Sương hương bay

Hoa cải vàng bay bay trên sông
Dòng sông im mơ mơ cánh đồng
Cánh đồng thơm như tóc
Nồng nàn như tóc

Nghe tiếng gà trưa

Nghe tiếng gà gáy trưa
sợi tơ nối hai bờ hư thực
lòng bồi hồi không sao chợp mắt
vẳng câu ru hời dìu dặt tự ngày xưa

Cô liêu

Khu vườn ta rất cô liêu
Bỗng nghe em gọi theo chiều nhện giăng

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước