Thơ

Em yêu!

Nếu anh trang điểm em bằng thơ
thì những phấn son cao cấp kia sẽ
thành thứ phẩm!

Chiều xuân

Một chiều xuân ngợp thở
Các em đi trên đường như hoa đi trên phố
cho mùa xuân ghen tỵ đứng nhìn

Nhìn lại

Tách trà vàng óng ánh
Ly cà phê đậm đen
Qua rồi thời sôi nổi
Tìm về với thiên nhiên

Gửi em

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố

Như xuân về

Những giọt mưa đông cuối cùng rơi trên bờ ruộng mạ
cơn lũ còn để lại lớp bùn non
cuộc sống sinh sôi tràn đầy trong sắc lá
nắng mới lên phả hơi ấm vào xuân

Chạm xuân

Xuân về chạm cốc giao thừa
Chạm câu đối Tết chạm bùa thơ ca
Chạm vào lệ cỏ sương sa

Chín giọt mồ hôi

Bàn chân mẹ một đời bùn đất
tựa thân cò lặn lội đồng sâu
gót chân nứt nẻ như cánh đồng khô hạn

Giao mùa

Cỏ xanh như buổi ban đầu
Chúng mình thơ bé
Tình thơm chín như trái vườn lặng lẽ
Ngày xuân em hái trao anh

Chơi trốn tìm

chú chuồn chuồn kim
bé xíu – yếu mềm
đôi cánh mỏng mảnh
sống trong vườn lan

Giữ

Giữ giùm chiếc lá trên cành
Sinh ra là để cho xanh một đời
Mai này lá úa thu phơi
Vàng bay theo gió bên đời ai hay.

Nghĩ trước giao thừa

Tôi xếp lại vui buồn năm cũ
Như xếp lại chiếc áo của mình
Chỗ phẳng phiu, chỗ còn nhăn nhúm
Cứ xem như kỷ niệm một quãng đời

Hoang tưởng mùa xuân

Những con dế nhũi lời ca vào đất
Từ mùa xuân hoang tưởng đã lâu rồi
Từng nốt nhạc chấm phá lòng bụi bẩn
Bản tình ca réo rắt khúc xa xôi

Em yêu!

Nếu anh trang điểm em bằng thơ
thì những phấn son cao cấp kia sẽ
thành thứ phẩm!

Chiều xuân

Một chiều xuân ngợp thở
Các em đi trên đường như hoa đi trên phố
cho mùa xuân ghen tỵ đứng nhìn

Nhìn lại

Tách trà vàng óng ánh
Ly cà phê đậm đen
Qua rồi thời sôi nổi
Tìm về với thiên nhiên

Gửi em

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố

Như xuân về

Những giọt mưa đông cuối cùng rơi trên bờ ruộng mạ
cơn lũ còn để lại lớp bùn non
cuộc sống sinh sôi tràn đầy trong sắc lá
nắng mới lên phả hơi ấm vào xuân

Chạm xuân

Xuân về chạm cốc giao thừa
Chạm câu đối Tết chạm bùa thơ ca
Chạm vào lệ cỏ sương sa

Chín giọt mồ hôi

Bàn chân mẹ một đời bùn đất
tựa thân cò lặn lội đồng sâu
gót chân nứt nẻ như cánh đồng khô hạn

Giao mùa

Cỏ xanh như buổi ban đầu
Chúng mình thơ bé
Tình thơm chín như trái vườn lặng lẽ
Ngày xuân em hái trao anh

Chơi trốn tìm

chú chuồn chuồn kim
bé xíu – yếu mềm
đôi cánh mỏng mảnh
sống trong vườn lan

Giữ

Giữ giùm chiếc lá trên cành
Sinh ra là để cho xanh một đời
Mai này lá úa thu phơi
Vàng bay theo gió bên đời ai hay.

Nghĩ trước giao thừa

Tôi xếp lại vui buồn năm cũ
Như xếp lại chiếc áo của mình
Chỗ phẳng phiu, chỗ còn nhăn nhúm
Cứ xem như kỷ niệm một quãng đời

Hoang tưởng mùa xuân

Những con dế nhũi lời ca vào đất
Từ mùa xuân hoang tưởng đã lâu rồi
Từng nốt nhạc chấm phá lòng bụi bẩn
Bản tình ca réo rắt khúc xa xôi