Thơ

Khẩu trang

Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa

Đã qua được tám ngày và ba tiếng

Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất

Với những người giữ chốt

Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két

Giỗ mẹ mùa Covid

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao

Biết đâu

(VNBĐ – Thơ). Biết đâu trước biết đâu sau trong niềm vui có nỗi đau cận kề thêm nhau chi những bộn bề bon chen cho lắm cũng về hư không. Biết đâu thẳng biết đâu vòng trong thất bại có thành công nảy mầm

Hồi môn

(VNBĐ – Thơ). Người đàn ông đan rổ dưới ánh trăng hát vở tuồng Tiết Giao đoạt ngọc đêm ấy xanh bầy nhái đồng gõ phách hồi môn cho con gái mình tình yêu văn chương Cha giăng câu đón gió mười phương di cảo

Mưa hồng

(VNBĐ – Thơ).  Mưa trên cây phượng vĩ Từng giọt rơi thầm thì Hoa lửa buồn không cháy Rụng cánh đầy lối đi Mùa hạ mưa bất chợt Lòng bất chợt bâng khuâng Thương sân trường vắng lặng Bỗng chốc thành thênh thang Nhớ chiếc

Tóc

(VNBĐ – Thơ). Một ngày thiệt buồn… Buồn hơn những ngày buồn Tôi tính ra tiệm cắt tóc thật ngắn Nhưng vừa quay đi tiếng mẹ cứ vọng theo: – Hớt làm sao cho ra giống con người! Thế là tôi cạo trọc! Mẹ tôi

Buổi sáng lạ

(VNBĐ – Thơ). Không nghe í ới các bà, các cô gọi nhau đi bộ Tiếng rao nào khắc khoải, xa xăm Không thấy đội hình cà phê quán cóc Thành phố lặng im như một nốt nhạc trầm Buổi sáng âu lo, điện thoại

Trăng thức

(VNBĐ – Thơ).  Trăng có chợp mắt được chút nào không nhỉ Hình như nó thức thì phải Nó bận dát vàng trên đồi cỏ Hình như đêm nay nó bận làm đẹp Treo rèm mi cong lên trời Rèm mi là vầng trăng thật

Quy Nhơn ngày về

(VNBĐ – Thơ).  (Tặng Nguyễn Tấn Hiểu và các bạn HSMN tập kết, 1954) Quy Nhơn ơi, không biết nói gì hơn Thời gian lùi xa, nhớ ngày đi tập kết Con sóng ngày xưa, con sóng bây giờ có gì khác Ghềnh Ráng, nhà

Hoàng hôn nỗi nhớ

(VNBĐ – Thơ).  Tôi vội vàng giữ lại Khoảnh khắc của hoàng hôn Cuộc sống không bao giờ lặp lại Giống như tình yêu một thời Tôi đã trải Còn chăng Mảnh trăng khuyết Góc trời… VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 99

Mang Huế vào trong duyên

(VNBĐ – Thơ).  Nón không che mưa nắng Che hai lúm đồng tiền Áo dài eo thon tím Tôn vinh nét dịu hiền Đội lên đầu chiếc nón Mang Huế vào trong duyên. TRẦN THANH PHƯƠNG (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Lửa nung

(VNBĐ – Thơ).  Nắng buồn héo một ngọn thông Lòng đau quê mẹ ngùi trông em về Gió Lào đốt cháy bờ đê Mình anh ngồi giữa bộn bề lửa nung. KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Lá rụng

(VNBĐ – Thơ).  Em về bỏ mặc ngày qua Ta tan theo những xót xa bọt bèo Khi nào em nhớ hùm beo Là ta lá rụng còn treo trên rừng. KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Khẩu trang

Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa

Đã qua được tám ngày và ba tiếng

Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất

Với những người giữ chốt

Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két

Giỗ mẹ mùa Covid

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao

Biết đâu

(VNBĐ – Thơ). Biết đâu trước biết đâu sau trong niềm vui có nỗi đau cận kề thêm nhau chi những bộn bề bon chen cho lắm cũng về hư không. Biết đâu thẳng biết đâu vòng trong thất bại có thành công nảy mầm

Hồi môn

(VNBĐ – Thơ). Người đàn ông đan rổ dưới ánh trăng hát vở tuồng Tiết Giao đoạt ngọc đêm ấy xanh bầy nhái đồng gõ phách hồi môn cho con gái mình tình yêu văn chương Cha giăng câu đón gió mười phương di cảo

Mưa hồng

(VNBĐ – Thơ).  Mưa trên cây phượng vĩ Từng giọt rơi thầm thì Hoa lửa buồn không cháy Rụng cánh đầy lối đi Mùa hạ mưa bất chợt Lòng bất chợt bâng khuâng Thương sân trường vắng lặng Bỗng chốc thành thênh thang Nhớ chiếc

Tóc

(VNBĐ – Thơ). Một ngày thiệt buồn… Buồn hơn những ngày buồn Tôi tính ra tiệm cắt tóc thật ngắn Nhưng vừa quay đi tiếng mẹ cứ vọng theo: – Hớt làm sao cho ra giống con người! Thế là tôi cạo trọc! Mẹ tôi

Buổi sáng lạ

(VNBĐ – Thơ). Không nghe í ới các bà, các cô gọi nhau đi bộ Tiếng rao nào khắc khoải, xa xăm Không thấy đội hình cà phê quán cóc Thành phố lặng im như một nốt nhạc trầm Buổi sáng âu lo, điện thoại

Trăng thức

(VNBĐ – Thơ).  Trăng có chợp mắt được chút nào không nhỉ Hình như nó thức thì phải Nó bận dát vàng trên đồi cỏ Hình như đêm nay nó bận làm đẹp Treo rèm mi cong lên trời Rèm mi là vầng trăng thật

Quy Nhơn ngày về

(VNBĐ – Thơ).  (Tặng Nguyễn Tấn Hiểu và các bạn HSMN tập kết, 1954) Quy Nhơn ơi, không biết nói gì hơn Thời gian lùi xa, nhớ ngày đi tập kết Con sóng ngày xưa, con sóng bây giờ có gì khác Ghềnh Ráng, nhà

Hoàng hôn nỗi nhớ

(VNBĐ – Thơ).  Tôi vội vàng giữ lại Khoảnh khắc của hoàng hôn Cuộc sống không bao giờ lặp lại Giống như tình yêu một thời Tôi đã trải Còn chăng Mảnh trăng khuyết Góc trời… VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 99

Mang Huế vào trong duyên

(VNBĐ – Thơ).  Nón không che mưa nắng Che hai lúm đồng tiền Áo dài eo thon tím Tôn vinh nét dịu hiền Đội lên đầu chiếc nón Mang Huế vào trong duyên. TRẦN THANH PHƯƠNG (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Lửa nung

(VNBĐ – Thơ).  Nắng buồn héo một ngọn thông Lòng đau quê mẹ ngùi trông em về Gió Lào đốt cháy bờ đê Mình anh ngồi giữa bộn bề lửa nung. KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Lá rụng

(VNBĐ – Thơ).  Em về bỏ mặc ngày qua Ta tan theo những xót xa bọt bèo Khi nào em nhớ hùm beo Là ta lá rụng còn treo trên rừng. KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)