Tình ca

(VNBĐ – Thơ). 

(Tặng Ngọc Dung)

em còn xinh xắn
chưa tàn bao nhiêu
như vầng trăng sáng
trong đêm sương nhiều
như cơn gió mát
giữa ngày nắng nôi
không còn bao nhiêu
đời ta chiều rồi
thương đôi tay gầy
sớm hôm vun xới
thương đôi chân mỏi
đường dài mệt nhoài
anh còn ca hát
em còn chao nôi
chúng mình vẫn vậy
như ngày xa xôi.

PHẠM VĂN PHƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…