Tự khúc chiều quê…

(VNGL – Văn trẻ).

Phía đó nắng chiều rơi khắp lối
Bếp nhà ai giăng khói nồng nàn
Trong mơ đắm bước về rất vội
Bầy dế kêu vọng tiếng thì thầm.

Hàng cổ thụ trầm ngâm đứng đợi
Ngọn gió đồng thổi suốt triền sông
Cánh đồng quê thơm nồng hương lúa mới
Mảnh sân vui khấp khởi những mùa vàng.

Tôi đứng lặng trước ngõ nhà rêu phủ
Nghe thời gian trôi trên tóc trắng mơ màng
Bến sông chiều lững lờ con đò cũ
Lục bình trôi thương nhớ buổi đi về.

Dưới hiên nhà nghe từng chùm nắng vỡ
Lời mẹ ru văng vẳng năm nào
Tuổi thơ qua những cánh chuồn bỡ ngỡ
Chiều nhẹ trôi trên nỗi nhớ rất trầm…

DU MIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!