Từ ngày má mất

(VNBĐ – Thơ). Vừa về tới đầu ngõ
Tim bỗng đập rộn ràng
Sực nhớ không còn má
Con thành kẻ lang thang

Lang thang ngay quê nhà
Từng con đường, hẻm phố
Lẩn thẩn tìm bóng má
Chen chúc giữa bao người

Má ơi, con đã quen
Về nhà là gặp má
Quê hương thành xa lạ
Từ ngày má ra đi…

Con tạm biệt quê nhà
Ngoái lại nhìn phố xá
Trong mưa…
Nước mắt nhòa…

THANH QUẾ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chuyển động

Khu vườn còn say giấc
mùa xuân mở cửa bước vào
tưới lên hạt giống hân hoan

Xuân sau lũ

Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…

Theo câu ca dao

Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội

Rớt lặng tiếng khà

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay