Từ Tình Giang tôi lớn

(VNBĐ – Thơ).  Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…

cây me tây vẫn còn đó
ngôi trường chỉ còn trong ký ức
con sông xưa giờ thành kênh dẫn nước
tắm cánh đồng no ấm quê hương

bao đứa trẻ hôm nay cắp sách đến trường
không ngây thơ như tôi vốc nước biển làm mực viết
những trò chơi game mê đắm
thời đại 4.0…

thế hệ chúng tôi dần dần râu tóc bạc phơ
chỉ có Tình Giang là luôn trẻ
chỉ những con đường luôn mới mẻ
các công trình thắp sáng những vì sao…

Từ Tình Giang tôi lớn
từ nỗi đau ông cha tôi ngẫm điều mất mát
cuộc sống kiếp người dẫu thế nào vẫn cứ hát
bài hát yêu thương…

LÊ BÁ DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bão tan

Huyên thấy lòng mình cồn cào. Trong đầu anh bất chợt hiện lên căn nhà thuê cũ kỹ với mái tôn mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm rung lên bần bật. Dáng Thảo Nhi lặng lẽ ôm con…

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya