
Khát vọng trong thơ Văn Cao
Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát
Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ
Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Một buổi sáng đẹp trời tại bệnh viện sản Chicago, một người đàn ông tên Edward K. Wehling, Jr. đang chờ vợ sinh con. Anh là người đàn ông duy nhất trong phòng chờ…
Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.
Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Việc đổi mới chương trình, sách giáo khoa đáp ứng nhu cầu của thời đại, song cũng đòi hỏi ở thầy cô dạy văn yêu cầu nắm vững tinh thần, mục tiêu, định hướng đổi mới để có phương pháp dạy thích hợp…

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm








Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát
Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ
Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Một buổi sáng đẹp trời tại bệnh viện sản Chicago, một người đàn ông tên Edward K. Wehling, Jr. đang chờ vợ sinh con. Anh là người đàn ông duy nhất trong phòng chờ…
Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.
Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Việc đổi mới chương trình, sách giáo khoa đáp ứng nhu cầu của thời đại, song cũng đòi hỏi ở thầy cô dạy văn yêu cầu nắm vững tinh thần, mục tiêu, định hướng đổi mới để có phương pháp dạy thích hợp…

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai