
Vị quê
Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…
Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá
Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya
Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao
Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay
Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.
Bài thơ đầu tiên con viết dành tặng má
Ngày chùng chình con cò trắng cõng mưa
Cõng những buổi trưa trời chang chang nắng
Sông vắng mình cò. Gọi ai thưa?
Em đi qua những khuya khoắt một mình
qua bến sông một mình
vớt một nhành cây khẳng khiu
của mùa đông sót lại.
Bông gạo cuối mùa đã rụng xuống tháng Tư
Tiễn nàng xuân về bên kia bến cũ
Nơi cánh đào phai đã thôi không còn nhớ
Hương sắc thuở kiêu sang
Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.
Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham
Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng
Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…




Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…
Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá
Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya
Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao
Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay
Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.
Bài thơ đầu tiên con viết dành tặng má
Ngày chùng chình con cò trắng cõng mưa
Cõng những buổi trưa trời chang chang nắng
Sông vắng mình cò. Gọi ai thưa?
Em đi qua những khuya khoắt một mình
qua bến sông một mình
vớt một nhành cây khẳng khiu
của mùa đông sót lại.
Bông gạo cuối mùa đã rụng xuống tháng Tư
Tiễn nàng xuân về bên kia bến cũ
Nơi cánh đào phai đã thôi không còn nhớ
Hương sắc thuở kiêu sang
Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.
Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham
Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng
Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai