
Chiều Pleiku, bản hòa tấu của gió
Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ…
Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ
Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian
trôi không đầu không cuối
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười
Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ
Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất
Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn
Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non
Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê
Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh
Không ai nói cách xa mà ta diệu vợi
tiếng sóng vỗ bờ xót cả lòng sông
Rão ngày xe đạp cũ
Nao nao mắt nồng
Giỏ xe đèo thêm cún con
Reo xanh từng đốm lá
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị



Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ…
Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ
Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian
trôi không đầu không cuối
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười
Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ
Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất
Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn
Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non
Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê
Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh
Không ai nói cách xa mà ta diệu vợi
tiếng sóng vỗ bờ xót cả lòng sông
Rão ngày xe đạp cũ
Nao nao mắt nồng
Giỏ xe đèo thêm cún con
Reo xanh từng đốm lá
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai