Văn học

Hồn treo cột buồm

Thiếu phụ sửng sốt buông rơi chuỗi tràng hạt, cô không biết là tỉnh hay đang mơ, bởi chồng cô đã cùng con tàu đánh cá chìm dưới biển sâu từ bảy năm về trước…

Tết vắng bà

Bà đi rồi, nhưng không hiểu sao bóng bà vẫn đầy ắp trong ngôi nhà nhỏ. Mỗi món đồ, mỗi câu chuyện, dù nhỏ thôi, đều như thể tình cờ gợi nhớ về bà…

Xuân hạnh phúc

Ngọn gió lay khe khẽ
Trên cành bưởi đầy hoa
Đưa hương nồng bay xa
Ru chồi non lộc biếc

Xuân vàng

Tay ông chăm chút thương yêu
Gửi cùng mưa nắng bao điều thảo thơm
Xuân về hương ướp trong vườn
Ngạt ngào hoa nở bướm vờn tung tăng

Mưa bóng mây xấu hổ

Mặt trời vừa chợp mắt
Mưa bóng mây khóc rồi
Gió từ xa bay tới
Lau nước mắt mưa rơi…

Trăng điên

Gã không phải là một thằng đàn ông. Gã là một tên điên. Gã phát điên vì cô độc. Gã hét lớn hơn bao giờ hết với cái thế giới đang chìm vào tĩnh lặng của ánh trăng…

Lời trần tình gởi quê hương

Con lầm lũi đi tìm khát vọng
Xa quê theo tiếng gọi lòng
Mẹ ở lại tháng ngày cùng cây lúa
Nắng mưa, khuya sớm với ruộng đồng!

Chiều tháng Chạp

Tháng Chạp
ai vừa ngang qua ngõ
hay chỉ là ngọn gió ghé thăm chơi?

Dìa xứ Nẫu

tui dìa với xứ Nẫu đây
Quy Nhơn giọt nắng còn đầy mắt em?
nhớ xưa tóc xõa vai mềm
bay bay theo sóng bên Ghềnh Ráng vui

Giao cảm

Ngày cuối năm sang trang lịch mới
thêm tuổi cho người thêm sức sống cho cây
thêm hoa nở trả hương về với đất
chim én nói gì sao mây trắng không bay

Hát nữa đi em(*)

Mùa này giá rét em còn hát
mấy khúc biệt ly nặng lắm tình
ta làm kẻ lạ buồn hiu hắt
buông một cung trầm đêm lặng thinh

Lòng mình trăng lên

Buồn như gầy đọng trăm năm
Tình ơi vô tích lối trầm phù sinh
Cuộc đàn vay mượn hư vinh

Ánh mắt

Ánh mắt người ấy lung liêng
Thả lửng lơ ở góc riêng về chiều
Ta xí được, lá vờn trêu

Hồn treo cột buồm

Thiếu phụ sửng sốt buông rơi chuỗi tràng hạt, cô không biết là tỉnh hay đang mơ, bởi chồng cô đã cùng con tàu đánh cá chìm dưới biển sâu từ bảy năm về trước…

Tết vắng bà

Bà đi rồi, nhưng không hiểu sao bóng bà vẫn đầy ắp trong ngôi nhà nhỏ. Mỗi món đồ, mỗi câu chuyện, dù nhỏ thôi, đều như thể tình cờ gợi nhớ về bà…

Xuân hạnh phúc

Ngọn gió lay khe khẽ
Trên cành bưởi đầy hoa
Đưa hương nồng bay xa
Ru chồi non lộc biếc

Xuân vàng

Tay ông chăm chút thương yêu
Gửi cùng mưa nắng bao điều thảo thơm
Xuân về hương ướp trong vườn
Ngạt ngào hoa nở bướm vờn tung tăng

Mưa bóng mây xấu hổ

Mặt trời vừa chợp mắt
Mưa bóng mây khóc rồi
Gió từ xa bay tới
Lau nước mắt mưa rơi…

Trăng điên

Gã không phải là một thằng đàn ông. Gã là một tên điên. Gã phát điên vì cô độc. Gã hét lớn hơn bao giờ hết với cái thế giới đang chìm vào tĩnh lặng của ánh trăng…

Lời trần tình gởi quê hương

Con lầm lũi đi tìm khát vọng
Xa quê theo tiếng gọi lòng
Mẹ ở lại tháng ngày cùng cây lúa
Nắng mưa, khuya sớm với ruộng đồng!

Chiều tháng Chạp

Tháng Chạp
ai vừa ngang qua ngõ
hay chỉ là ngọn gió ghé thăm chơi?

Dìa xứ Nẫu

tui dìa với xứ Nẫu đây
Quy Nhơn giọt nắng còn đầy mắt em?
nhớ xưa tóc xõa vai mềm
bay bay theo sóng bên Ghềnh Ráng vui

Giao cảm

Ngày cuối năm sang trang lịch mới
thêm tuổi cho người thêm sức sống cho cây
thêm hoa nở trả hương về với đất
chim én nói gì sao mây trắng không bay

Hát nữa đi em(*)

Mùa này giá rét em còn hát
mấy khúc biệt ly nặng lắm tình
ta làm kẻ lạ buồn hiu hắt
buông một cung trầm đêm lặng thinh

Lòng mình trăng lên

Buồn như gầy đọng trăm năm
Tình ơi vô tích lối trầm phù sinh
Cuộc đàn vay mượn hư vinh

Ánh mắt

Ánh mắt người ấy lung liêng
Thả lửng lơ ở góc riêng về chiều
Ta xí được, lá vờn trêu