Văn học

Ơi làng bên trời

Đã qua mấy chục con trăng
xanh năm mùa rẫy
tiếng cồng chiêng đưa em đi còn đọng trên lá cây kơ nia lưu luyến vẫy
chiều thu cao nguyên mây gió giăng thành

Hồi ức

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen 
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Sắc màu Mai hoa trang

Mai hoa trang ngày ấy của nội có rất nhiều loại từ mai tiến cung (còn gọi là mai trong khu thượng uyển của vua) cho mùi thơm đậm và lâu tàn, thân cao nhiều nhánh…

Trở về

Lần cuối tôi thấy mẹ mình ở nhà bà là vào hồi tháng Bảy, một ngày Chủ nhật. Tôi đến đây bằng tàu. Tại Motteville, chúng tôi nán lại ga tàu rất lâu…

Mưa

Mưa. Chiếc Hyundai i10 chầm chậm bò trong mưa. Phố hẹp. Mặt đường nhựa lồi lõm vá víu, hai bên lề nước đọng vũng…

Đêm Giáng sinh

Khi anh tỉnh dậy, thấy mình đang ở bệnh viện, những khuôn mặt lạ, hầu hết nhợt nhạt đổ dồn về phía anh, trên tay anh vướng víu bởi sợi dây chuyền nước…

Hồi hương

Ả không biết con gái không có ba bên cạnh là tốt hay xấu. Từ nhỏ, ả chỉ biết má, người đàn bà nhỏ nhắn theo đúng nghĩa…

Buổi tiệc hoàn hảo

Đóm lủi thủi rời khỏi sân khấu. Chú cảm thấy vô cùng lạc lõng. Đóm nhỏ đã phần nào hiểu vì sao mình không được mời dự buổi tiệc cuối năm của cư dân xóm Rộn Ràng…

Đổi chỗ với trăng

Mẹ ơi con không muốn
Đổi chỗ với trăng đâu
Trăng không có sáp màu
Vẽ nụ cười cho mẹ

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Bài ca của mưa

Trong tiếng rơi rào rạt
Trên đồng ruộng, nương đồi
Có lời ca mưa hát:
– Lớn nhanh nào, lúa ơi!

Nước mắt mưu sinh

Gia đình anh Tám mù đến cắm chốt mưu sinh ở khu vực này đã vài năm nay. Tôi biết đôi vợ chồng này vì đôi lần gặp nhau trên hè phố…

Bất chợt xuân

Những cơn gió mát rượi nhè nhẹ thổi, đủ làm vài chiếc lá cuối đông rơi xuống rồi những chồi non chực ươm mầm, vài bông hoa bất ngờ nở rộ…

Những mùa quả chín xôn xao!

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân…

Ơi làng bên trời

Đã qua mấy chục con trăng
xanh năm mùa rẫy
tiếng cồng chiêng đưa em đi còn đọng trên lá cây kơ nia lưu luyến vẫy
chiều thu cao nguyên mây gió giăng thành

Hồi ức

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen 
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Sắc màu Mai hoa trang

Mai hoa trang ngày ấy của nội có rất nhiều loại từ mai tiến cung (còn gọi là mai trong khu thượng uyển của vua) cho mùi thơm đậm và lâu tàn, thân cao nhiều nhánh…

Trở về

Lần cuối tôi thấy mẹ mình ở nhà bà là vào hồi tháng Bảy, một ngày Chủ nhật. Tôi đến đây bằng tàu. Tại Motteville, chúng tôi nán lại ga tàu rất lâu…

Mưa

Mưa. Chiếc Hyundai i10 chầm chậm bò trong mưa. Phố hẹp. Mặt đường nhựa lồi lõm vá víu, hai bên lề nước đọng vũng…

Đêm Giáng sinh

Khi anh tỉnh dậy, thấy mình đang ở bệnh viện, những khuôn mặt lạ, hầu hết nhợt nhạt đổ dồn về phía anh, trên tay anh vướng víu bởi sợi dây chuyền nước…

Hồi hương

Ả không biết con gái không có ba bên cạnh là tốt hay xấu. Từ nhỏ, ả chỉ biết má, người đàn bà nhỏ nhắn theo đúng nghĩa…

Buổi tiệc hoàn hảo

Đóm lủi thủi rời khỏi sân khấu. Chú cảm thấy vô cùng lạc lõng. Đóm nhỏ đã phần nào hiểu vì sao mình không được mời dự buổi tiệc cuối năm của cư dân xóm Rộn Ràng…

Đổi chỗ với trăng

Mẹ ơi con không muốn
Đổi chỗ với trăng đâu
Trăng không có sáp màu
Vẽ nụ cười cho mẹ

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Bài ca của mưa

Trong tiếng rơi rào rạt
Trên đồng ruộng, nương đồi
Có lời ca mưa hát:
– Lớn nhanh nào, lúa ơi!

Nước mắt mưu sinh

Gia đình anh Tám mù đến cắm chốt mưu sinh ở khu vực này đã vài năm nay. Tôi biết đôi vợ chồng này vì đôi lần gặp nhau trên hè phố…

Bất chợt xuân

Những cơn gió mát rượi nhè nhẹ thổi, đủ làm vài chiếc lá cuối đông rơi xuống rồi những chồi non chực ươm mầm, vài bông hoa bất ngờ nở rộ…

Những mùa quả chín xôn xao!

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân…