Quê nhà
Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…
Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…
Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…
Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…
Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.
Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.
Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…
Còn nhau một giấc mơ dài
Còn trong trăng mọng hình hài thanh nga
Em về dâng một tiếng ca…
Em là em của ngày xưa
Anh là anh thuở mình chưa biết buồn
Dốc đời mờ mịt khói sương…
Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng…
Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không
Tôi nhìn lên bản đồ Tổ quốc
Màu đỏ của đất lẫn vào xanh cây
Tổ quốc tôi thân thiết bàn tay…

Tôi bị lạc mẹ trong những ký ức ngổn ngang và cơn lốc xoáy đầy bụi mù của dòng thời gian từ bao giờ. Thế nhưng giờ đây, hình ảnh người đàn ông đó lại hiện về…

Nhưn quan ngậm dầu trong miệng phun vào cây đuốc đang rực cháy trên tay. Lửa cao gần tới nóc nhà, cỏ cây quanh nhà héo lả đi…


Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…
Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…
Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…
Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.
Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.
Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…
Còn nhau một giấc mơ dài
Còn trong trăng mọng hình hài thanh nga
Em về dâng một tiếng ca…
Em là em của ngày xưa
Anh là anh thuở mình chưa biết buồn
Dốc đời mờ mịt khói sương…
Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng…
Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không
Tôi nhìn lên bản đồ Tổ quốc
Màu đỏ của đất lẫn vào xanh cây
Tổ quốc tôi thân thiết bàn tay…

Tôi bị lạc mẹ trong những ký ức ngổn ngang và cơn lốc xoáy đầy bụi mù của dòng thời gian từ bao giờ. Thế nhưng giờ đây, hình ảnh người đàn ông đó lại hiện về…

Nhưn quan ngậm dầu trong miệng phun vào cây đuốc đang rực cháy trên tay. Lửa cao gần tới nóc nhà, cỏ cây quanh nhà héo lả đi…
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai