Văn học

Ngọn đồi của dân Gypxi

Đêm xuống tôi thắp lồng đèn, tụ tập bọn trẻ lại và đi về phía ngọn đồi của người Gypxi. Chúng tôi rời ngôi làng, đi vào vùng tối đen…

Bé thả diều

Mặt trời dần xuống núi
Gió đã thổi rì rào
Trên cánh đồng lúa chín
Hương thơm tỏa ngọt ngào.

Vui tập thể dục

Bé vừa ngủ dậy
Liền chạy ra sân
Mèo con tới gần
Vươn vai thể dục.

Dạ hội bờ ao

 Đêm vừa buông rèm tối
Bờ ao bỗng rộn ràng
Bao loài đi dạ hội
Tiếng nói cười râm ran

Chiếc bóng

Mẹ ơi! Sao mây trắng?
Mẹ ơi! Sao nắng vàng?
Còn kia! Bầu trời rộng
Xanh một màu thênh thang?

Ranh giới

Mùa mưa Nam Trung bộ cứ triền miên hết ngày này đến ngày khác. Dòng nước hung hăng gầm gào xóa bay các con đường vận chuyển…

Về một thời đã cũ

Đất lề quê thói. Con gái làng tôi có chút ít nhan sắc vừa đến tuổi trưởng thành ra đi lấy chồng…

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Ngọn đồi của dân Gypxi

Đêm xuống tôi thắp lồng đèn, tụ tập bọn trẻ lại và đi về phía ngọn đồi của người Gypxi. Chúng tôi rời ngôi làng, đi vào vùng tối đen…

Bé thả diều

Mặt trời dần xuống núi
Gió đã thổi rì rào
Trên cánh đồng lúa chín
Hương thơm tỏa ngọt ngào.

Vui tập thể dục

Bé vừa ngủ dậy
Liền chạy ra sân
Mèo con tới gần
Vươn vai thể dục.

Dạ hội bờ ao

 Đêm vừa buông rèm tối
Bờ ao bỗng rộn ràng
Bao loài đi dạ hội
Tiếng nói cười râm ran

Chiếc bóng

Mẹ ơi! Sao mây trắng?
Mẹ ơi! Sao nắng vàng?
Còn kia! Bầu trời rộng
Xanh một màu thênh thang?

Ranh giới

Mùa mưa Nam Trung bộ cứ triền miên hết ngày này đến ngày khác. Dòng nước hung hăng gầm gào xóa bay các con đường vận chuyển…

Về một thời đã cũ

Đất lề quê thói. Con gái làng tôi có chút ít nhan sắc vừa đến tuổi trưởng thành ra đi lấy chồng…

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai