Nghĩa trang ký ức
Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về
Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về
Những người lính về làng,
tháng Bảy nghĩa trang
giũ lớp bụi thời gian,
họ về đây bằng nhang khói.
Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy
Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Mọi người bảo ông Ba kỳ bí lắm. Ông ở có một mình, biệt lập trong một ngôi nhà nhỏ giữa khu vườn rộng mênh mông.

Nếu những ngôi nhà trên phố được liên tưởng như một “khuôn mặt” nào đó thì có lẽ những ô cửa sổ tựa như đôi mắt.

Đền nhìn ra sông. Nước trời lồng lộng. Cát trắng xóa ánh ỏi dưới nắng đầu mùa. Con thuyền trắng xoay tít giữa dòng rồi mờ nhòe, mất hút vào xoáy nước.

Em thả vào tôi một dòng nắng mượt
Giã từ tóc ướt đông mưa
Cây đã chớm những mầm non lộc biếc
Trời bỗng xanh mơn mởn lá giao mùa
Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng
Bỗng thấy nhớ giấc chuồn kim trên cánh đồng tháng Bảy
Mơ một giấc mơ thôi mà đi gần trọn vòng đời
Con dế thôi dạo đàn bỏ lại tuổi tôi
Gọi điện, nhắn tin mấy lần không được
Em ở đâu: Trời đất, nước non này
Em chặn tôi hay tôi vô tình chặn em, không biết
Biển đẹp vô cùng, tiếng sóng vọng trùng khơi…
Phải lòng mùa thu Tây Sơn
Nắng Bình Định trong veo như rượu
Bước qua cầu có chi líu ríu
Mắt em hiền theo chim mía sang sông
Bất chợt mưa
Bất chợt chạnh nguồn
Mưa từ Chiêm quốc ướt sang trang




Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về
Những người lính về làng,
tháng Bảy nghĩa trang
giũ lớp bụi thời gian,
họ về đây bằng nhang khói.
Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy
Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Mọi người bảo ông Ba kỳ bí lắm. Ông ở có một mình, biệt lập trong một ngôi nhà nhỏ giữa khu vườn rộng mênh mông.

Nếu những ngôi nhà trên phố được liên tưởng như một “khuôn mặt” nào đó thì có lẽ những ô cửa sổ tựa như đôi mắt.

Đền nhìn ra sông. Nước trời lồng lộng. Cát trắng xóa ánh ỏi dưới nắng đầu mùa. Con thuyền trắng xoay tít giữa dòng rồi mờ nhòe, mất hút vào xoáy nước.

Em thả vào tôi một dòng nắng mượt
Giã từ tóc ướt đông mưa
Cây đã chớm những mầm non lộc biếc
Trời bỗng xanh mơn mởn lá giao mùa
Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng
Bỗng thấy nhớ giấc chuồn kim trên cánh đồng tháng Bảy
Mơ một giấc mơ thôi mà đi gần trọn vòng đời
Con dế thôi dạo đàn bỏ lại tuổi tôi
Gọi điện, nhắn tin mấy lần không được
Em ở đâu: Trời đất, nước non này
Em chặn tôi hay tôi vô tình chặn em, không biết
Biển đẹp vô cùng, tiếng sóng vọng trùng khơi…
Phải lòng mùa thu Tây Sơn
Nắng Bình Định trong veo như rượu
Bước qua cầu có chi líu ríu
Mắt em hiền theo chim mía sang sông
Bất chợt mưa
Bất chợt chạnh nguồn
Mưa từ Chiêm quốc ướt sang trang
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai