Văn học

Làng quê tuổi thơ

Dòng sông là sữa mẹ
Cây tỏa bóng như cha
Êm êm câu chuyện kể
Lời cổ tích của bà

Hướng Dương Còi ngược nắng

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Một trận mưa vừa rơi xuống, đất đai được tưới ẩm ướt và tơi mềm. Chỉ chờ có thế, hàng trăm hạt hướng dương tách lớp vỏ, đội đất nhú những chiếc mầm xanh non. Những cây hướng dương

Thời khắc đã định

Nhà quý tộc Lotarno chậm rãi đứng dậy và ném một cái nhìn hiểm ác về phía người tù trước mặt mình. “Ngươi đã nghe lời buộc tội mình rồi đấy”, ông nói.

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Hành trình yêu thương

Đất nước bình yên
gia đình êm ấm
sao đêm đêm trong anh vẫn bộn bề chiến trận
những thầm thì yêu thương cào cấu cõi lòng.

Giấc mộng phù vân

Buổi chiều cuối thu năm 1441, trên con đường độc đạo men theo chân núi Phụng Hoàng, một lữ khách luống tuổi thong thả rảo bước về hướng Côn Sơn…

Cánh cửa bên kia

Hai giờ sáng. Phòng cấp cứu không còn nhốn nháo. Lũ lượt người mỏi mệt lăn lê nơi hành lang hoặc gục đầu bên giường bệnh.

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Làng quê tuổi thơ

Dòng sông là sữa mẹ
Cây tỏa bóng như cha
Êm êm câu chuyện kể
Lời cổ tích của bà

Hướng Dương Còi ngược nắng

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Một trận mưa vừa rơi xuống, đất đai được tưới ẩm ướt và tơi mềm. Chỉ chờ có thế, hàng trăm hạt hướng dương tách lớp vỏ, đội đất nhú những chiếc mầm xanh non. Những cây hướng dương

Thời khắc đã định

Nhà quý tộc Lotarno chậm rãi đứng dậy và ném một cái nhìn hiểm ác về phía người tù trước mặt mình. “Ngươi đã nghe lời buộc tội mình rồi đấy”, ông nói.

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Hành trình yêu thương

Đất nước bình yên
gia đình êm ấm
sao đêm đêm trong anh vẫn bộn bề chiến trận
những thầm thì yêu thương cào cấu cõi lòng.

Giấc mộng phù vân

Buổi chiều cuối thu năm 1441, trên con đường độc đạo men theo chân núi Phụng Hoàng, một lữ khách luống tuổi thong thả rảo bước về hướng Côn Sơn…

Cánh cửa bên kia

Hai giờ sáng. Phòng cấp cứu không còn nhốn nháo. Lũ lượt người mỏi mệt lăn lê nơi hành lang hoặc gục đầu bên giường bệnh.

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh