Văn học

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước

Tán cây

Chợt thấy hồn mình tựa tán cây
Yêu thương tứ phía cứ dâng đầy

Nghe ở Nà Nưa(*)

Ở đâu gió reo cười ào ạt
ở đây tôi nghe gió thở bồi hồi
gió như ngừng trôi

Người phụ nữ đáng kính

Bà Baroda khá sốc khi biết rằng chồng bà đang mong đợi một người bạn thân tên là Gouvernail đến ở chơi tại đồn điền của vợ chồng bà trong suốt một hai tuần…

Minh họa: Nguyễn Đăng Hải Nam

Bầu Trời và Mặt Đất

Thuở xa xưa, Bầu Trời và Mặt Đất là đôi bạn thân. Chúng ở rất gần nhau và thường cùng nhau chơi đùa, trò chuyện.

Về nghe câu hát Bài chòi

Chẳng biết câu ca Bài chòi có tự bao giờ nhưng những con người nơi dải đất miền Trung này sinh ra đã được tắm mình trong làn điệu dân ca đặc trưng của quê mình

Nhớ Quy Nhơn

Đã lâu rồi, chưa về lại Quy Nhơn
Tắm biển Phương Mai, thăm mộ Hàn Mặc Tử
Thăm trường xưa, thăm thầy, bạn cũ
Tìm lại tuổi học trò – ký ức thân thương

Hội ngộ trên quê hương

Đất quê một chiều hội ngộ
Tóc sương pha câu hát cứ ngập lòng
Phòng ốc thanh tân cứ nồng nàn hương cổ

Mẹ

Mẹ ở Thiết Tràng
Mẹ đội gian nan
Quá giang Thị Lựa
Cùng cha cơ hàn.

Những lát cắt thời gian

Người đàn bà mắt đẹp nhìn biển
xuyên buốt,
cả hiện thực như dòng sữa ngầm ngậm trong bể gió

Hoa nắng tháng Tư

Mùa hạ, hoa cúc tần ô nở phía mây xanh
trong lòng quê rơm rạ
tôi thắp chút ánh sáng cuối ngày vào căn phòng nhỏ
những dòng ký ức chia nhau từng vụn gió

Tro bụi

Khi bằng lăng trỏ lối vào tháng Tư
Những con đường thay áo
Bông phượng đầu tiên gọi thức mùa hè
Đốm lửa nào bừng lên môi em

Nghĩ trên đường về

Bao vương triều đã không còn
bụi đỏ bên đường thiên lý
thôn dã giờ thành phố thị
tóc xanh mới đó bạc đầu

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước

Tán cây

Chợt thấy hồn mình tựa tán cây
Yêu thương tứ phía cứ dâng đầy

Nghe ở Nà Nưa(*)

Ở đâu gió reo cười ào ạt
ở đây tôi nghe gió thở bồi hồi
gió như ngừng trôi

Người phụ nữ đáng kính

Bà Baroda khá sốc khi biết rằng chồng bà đang mong đợi một người bạn thân tên là Gouvernail đến ở chơi tại đồn điền của vợ chồng bà trong suốt một hai tuần…

Minh họa: Nguyễn Đăng Hải Nam

Bầu Trời và Mặt Đất

Thuở xa xưa, Bầu Trời và Mặt Đất là đôi bạn thân. Chúng ở rất gần nhau và thường cùng nhau chơi đùa, trò chuyện.

Về nghe câu hát Bài chòi

Chẳng biết câu ca Bài chòi có tự bao giờ nhưng những con người nơi dải đất miền Trung này sinh ra đã được tắm mình trong làn điệu dân ca đặc trưng của quê mình

Nhớ Quy Nhơn

Đã lâu rồi, chưa về lại Quy Nhơn
Tắm biển Phương Mai, thăm mộ Hàn Mặc Tử
Thăm trường xưa, thăm thầy, bạn cũ
Tìm lại tuổi học trò – ký ức thân thương

Hội ngộ trên quê hương

Đất quê một chiều hội ngộ
Tóc sương pha câu hát cứ ngập lòng
Phòng ốc thanh tân cứ nồng nàn hương cổ

Mẹ

Mẹ ở Thiết Tràng
Mẹ đội gian nan
Quá giang Thị Lựa
Cùng cha cơ hàn.

Những lát cắt thời gian

Người đàn bà mắt đẹp nhìn biển
xuyên buốt,
cả hiện thực như dòng sữa ngầm ngậm trong bể gió

Hoa nắng tháng Tư

Mùa hạ, hoa cúc tần ô nở phía mây xanh
trong lòng quê rơm rạ
tôi thắp chút ánh sáng cuối ngày vào căn phòng nhỏ
những dòng ký ức chia nhau từng vụn gió

Tro bụi

Khi bằng lăng trỏ lối vào tháng Tư
Những con đường thay áo
Bông phượng đầu tiên gọi thức mùa hè
Đốm lửa nào bừng lên môi em

Nghĩ trên đường về

Bao vương triều đã không còn
bụi đỏ bên đường thiên lý
thôn dã giờ thành phố thị
tóc xanh mới đó bạc đầu