Những bà mẹ già
(VNBĐ – Thơ). Những bà mẹ già thường rất giống nhau nhất là mái đầu bạc trắng cây gậy mòn nhẵn đỡ cái lưng còng nụ cười lúc nào cũng ngước lên mong cho con mình được vui mong cho con mình được sướng bàn
(VNBĐ – Thơ). Những bà mẹ già thường rất giống nhau nhất là mái đầu bạc trắng cây gậy mòn nhẵn đỡ cái lưng còng nụ cười lúc nào cũng ngước lên mong cho con mình được vui mong cho con mình được sướng bàn
(VNBĐ – Thơ). Suốt năm mươi năm mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ vẫn như xưa đĩa cá bống kho, quả cà giòn, nồi cơm còn chưa giở thời gian hun khói đợi bóng nắng lay lắt ngày suốt năm mươi năm
(VNBĐ – Thơ). Khuya lâu nghe mọt ăn đêm Oi trời nồng đất cả trên thiên hà Trăm năm rồi cũng thoắt qua Luân hồi kiếp nghiệp cũng là phù du Đầy sông núi, đầy thâm u Vong hồn bao thuở khóc ru tỏ mờ…
(VNBĐ – Thơ). Bình minh Chim sơn ca mải mê cất cao tiếng hót Chùm lá biếc rung rinh Người đi săn Giương súng lên rình! Mà không hay biết Chim sơn ca vẫn hót Cả cho số phận mình! NGUYỄN HOA (Văn nghệ Bình

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Chàng trai trẻ, công tước Henri de Hardimont tình cờ đến Aix in Savoy. Chàng hy vọng nguồn nước ở đây có lợi cho con ngựa cái nổi tiếng tên là Perichole của chàng.
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Triền đồi như cánh võng Bé nằm ngắm mây trôi Ô kìa – mây như thể Vườn thú trên bầu trời Mây này hình con vịt Tắm giữa dòng Ngân Hà Kia là cá heo đấy Trên biển xanh
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Tiếng chú gà trống Gáy gọi mặt trời Tia nắng vàng tươi Gọi bông hoa nở Ô kìa cơn gió Gọi những đàn chim Này là búp sen Gọi hương thơm ngát Dòng sông trong mát Gọi cá, gọi
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mùa xuân hoa nở Bé diện áo dài Thêu màu hoa nhỏ Là cánh đào phai Mùa hạ rực nắng Ồn ào tiếng ve Trời xanh mây trắng Chang chang nắng hè Mùa thu trong vắt Lấp lánh lá
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). – Ối Mèo ơi, là Mèo! Mày vô dụng vừa vừa thôi. Sao lại để lũ chuột phá phách như thế này cơ chứ? Mèo con đang ngon giấc bỗng bừng tỉnh. Hình như có ai đó đang gọi

(VNBĐ – Tản văn). Có lần dự một hội thảo tâm lý về đề tài gì đó liên quan đến sự trưởng thành, tôi nhớ thầy báo cáo có hỏi: bạn có bao giờ thấy con chim nào đến tuổi rời khỏi tổ mà quay
(VNBĐ – Tản văn). Chúng tôi đang làm việc trong một văn phòng đại diện, chuyên môn chủ yếu là “quan hệ” với các tỉnh. Buổi sáng nọ, có khách ghé thăm. Tôi rủ chị đồng nghiệp cùng đi “tiếp khách”, bởi đối tác này

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Mùa đông nên trời tối sớm, giờ này hầu hết mọi người đều quây quần bên mâm cơm gia đình không ra ngoài đường như dạo hè. Ở làng Mòi, đã thành lệ, mọi người ăn tối từ rất sớm,

(VNBĐ – Truyện ngắn). Thuận nằm vật xuống lớp tro tàn còn chưa kịp nguội, bất lực nhìn ngọn lửa vẫn đang liếm dần từng mét rừng phòng hộ. Mọi người vẫn tiến về phía trước, mặc cho những cơn gió Lào hầm hập, bỏng
(VNBĐ – Thơ). Anh nói gì mùa thu bàng bạc mây trời Xôn xao mạn bờ sóng vỗ Có gì đâu em biển còn trăn trở Khơi xa bão bấc dập dồn Anh nói gì mùa thu cánh buồm chấp chới Che chắn, triều dâng
(VNBĐ – Thơ). Sau những giấc mơ phù phiếm Tôi giờ tìm lại chính tôi Tưởng đâu bến bờ xa lắc Vẫn may còn một chỗ ngồi Bên em trái đời chín ngọt Trao nhau niềm vui trăm năm Chợt nghe đất trời ca hát




(VNBĐ – Thơ). Những bà mẹ già thường rất giống nhau nhất là mái đầu bạc trắng cây gậy mòn nhẵn đỡ cái lưng còng nụ cười lúc nào cũng ngước lên mong cho con mình được vui mong cho con mình được sướng bàn
(VNBĐ – Thơ). Suốt năm mươi năm mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ vẫn như xưa đĩa cá bống kho, quả cà giòn, nồi cơm còn chưa giở thời gian hun khói đợi bóng nắng lay lắt ngày suốt năm mươi năm
(VNBĐ – Thơ). Khuya lâu nghe mọt ăn đêm Oi trời nồng đất cả trên thiên hà Trăm năm rồi cũng thoắt qua Luân hồi kiếp nghiệp cũng là phù du Đầy sông núi, đầy thâm u Vong hồn bao thuở khóc ru tỏ mờ…
(VNBĐ – Thơ). Bình minh Chim sơn ca mải mê cất cao tiếng hót Chùm lá biếc rung rinh Người đi săn Giương súng lên rình! Mà không hay biết Chim sơn ca vẫn hót Cả cho số phận mình! NGUYỄN HOA (Văn nghệ Bình

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Chàng trai trẻ, công tước Henri de Hardimont tình cờ đến Aix in Savoy. Chàng hy vọng nguồn nước ở đây có lợi cho con ngựa cái nổi tiếng tên là Perichole của chàng.
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Triền đồi như cánh võng Bé nằm ngắm mây trôi Ô kìa – mây như thể Vườn thú trên bầu trời Mây này hình con vịt Tắm giữa dòng Ngân Hà Kia là cá heo đấy Trên biển xanh
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Tiếng chú gà trống Gáy gọi mặt trời Tia nắng vàng tươi Gọi bông hoa nở Ô kìa cơn gió Gọi những đàn chim Này là búp sen Gọi hương thơm ngát Dòng sông trong mát Gọi cá, gọi
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mùa xuân hoa nở Bé diện áo dài Thêu màu hoa nhỏ Là cánh đào phai Mùa hạ rực nắng Ồn ào tiếng ve Trời xanh mây trắng Chang chang nắng hè Mùa thu trong vắt Lấp lánh lá
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). – Ối Mèo ơi, là Mèo! Mày vô dụng vừa vừa thôi. Sao lại để lũ chuột phá phách như thế này cơ chứ? Mèo con đang ngon giấc bỗng bừng tỉnh. Hình như có ai đó đang gọi

(VNBĐ – Tản văn). Có lần dự một hội thảo tâm lý về đề tài gì đó liên quan đến sự trưởng thành, tôi nhớ thầy báo cáo có hỏi: bạn có bao giờ thấy con chim nào đến tuổi rời khỏi tổ mà quay
(VNBĐ – Tản văn). Chúng tôi đang làm việc trong một văn phòng đại diện, chuyên môn chủ yếu là “quan hệ” với các tỉnh. Buổi sáng nọ, có khách ghé thăm. Tôi rủ chị đồng nghiệp cùng đi “tiếp khách”, bởi đối tác này

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Mùa đông nên trời tối sớm, giờ này hầu hết mọi người đều quây quần bên mâm cơm gia đình không ra ngoài đường như dạo hè. Ở làng Mòi, đã thành lệ, mọi người ăn tối từ rất sớm,

(VNBĐ – Truyện ngắn). Thuận nằm vật xuống lớp tro tàn còn chưa kịp nguội, bất lực nhìn ngọn lửa vẫn đang liếm dần từng mét rừng phòng hộ. Mọi người vẫn tiến về phía trước, mặc cho những cơn gió Lào hầm hập, bỏng
(VNBĐ – Thơ). Anh nói gì mùa thu bàng bạc mây trời Xôn xao mạn bờ sóng vỗ Có gì đâu em biển còn trăn trở Khơi xa bão bấc dập dồn Anh nói gì mùa thu cánh buồm chấp chới Che chắn, triều dâng
(VNBĐ – Thơ). Sau những giấc mơ phù phiếm Tôi giờ tìm lại chính tôi Tưởng đâu bến bờ xa lắc Vẫn may còn một chỗ ngồi Bên em trái đời chín ngọt Trao nhau niềm vui trăm năm Chợt nghe đất trời ca hát
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai