Văn học

Không có mưa

Thị trấn buồn như vệt nắng héo cuối chiều, những cơn gió cụt đầu xoay tròn trên mặt đường nhựa rồi tan biến vào thinh lặng. Đã sang tháng thứ sáu của mùa khô, nhà cửa hai bên đường đóng im ỉm để ngăn bụi bay vào, bỏ mặc lá rụng…

Hành hương

Dòng người hành hương
Lưng còm cõi địu gia tài còm cõi
Lầm lũi cuộc hành trình lầm lũi

Niềm tin

Chú rùa con
tự đập vỡ chiếc vỏ tối om, chật chội
đội cát vươn lên

Đại dịch

Đêm giao thừa mưa đá
Sáng đầu năm đổ rào
Nước mênh mông phố thị, làng quê

Ghi chép mùa hè 34

trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch

Ghi chép mùa hè 32

mùa ôn dịch
em mừng vì tiết kiệm được phấn son
đeo kính và khóc trong khẩu trang rất gọn

Khẩu trang

Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa

Đã qua được tám ngày và ba tiếng

Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất

Với những người giữ chốt

Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két

Giỗ mẹ mùa Covid

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao

Tóc và khóc

Phi ư? Hỗn hào và hoang lung. Và những điều đó khiến một thằng nhỏ mới mười bốn tuổi như nó vui sướng và hãnh diện vô cùng.

Bông cải nhỏ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mẹ ơi bông cải nhỏ Có chiếc mỏ thật xinh Như chú vịt đớp bèo Bông cải xinh đớp nắng Khi trời chưa bật nắng Bông cải bơi trong sương Lắc lư chiếc cổ dài Uống no nê nước

Bướm

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ngày xuân nắng tràn rực rỡ Đầy sân hoa cải bung vàng Mỗi khi nổi lên cơn gió Bầy hoa như bướm dập dờn Mẹ ơi, có một đàn bướm Bay ngang qua vườn nhà ta Chúng đến từ

Đứa con nuôi

Hai mái nhà tranh đứng bên cạnh nhau dưới chân một ngọn đồi gần một khu nghỉ mát nhỏ bên bờ biển. Hai người nông dân lao động vất vả trên vùng đất bạc màu để nuôi những đứa con nhỏ của họ…

Không có mưa

Thị trấn buồn như vệt nắng héo cuối chiều, những cơn gió cụt đầu xoay tròn trên mặt đường nhựa rồi tan biến vào thinh lặng. Đã sang tháng thứ sáu của mùa khô, nhà cửa hai bên đường đóng im ỉm để ngăn bụi bay vào, bỏ mặc lá rụng…

Hành hương

Dòng người hành hương
Lưng còm cõi địu gia tài còm cõi
Lầm lũi cuộc hành trình lầm lũi

Niềm tin

Chú rùa con
tự đập vỡ chiếc vỏ tối om, chật chội
đội cát vươn lên

Đại dịch

Đêm giao thừa mưa đá
Sáng đầu năm đổ rào
Nước mênh mông phố thị, làng quê

Ghi chép mùa hè 34

trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch

Ghi chép mùa hè 32

mùa ôn dịch
em mừng vì tiết kiệm được phấn son
đeo kính và khóc trong khẩu trang rất gọn

Khẩu trang

Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa

Đã qua được tám ngày và ba tiếng

Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất

Với những người giữ chốt

Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két

Giỗ mẹ mùa Covid

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao

Tóc và khóc

Phi ư? Hỗn hào và hoang lung. Và những điều đó khiến một thằng nhỏ mới mười bốn tuổi như nó vui sướng và hãnh diện vô cùng.

Bông cải nhỏ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mẹ ơi bông cải nhỏ Có chiếc mỏ thật xinh Như chú vịt đớp bèo Bông cải xinh đớp nắng Khi trời chưa bật nắng Bông cải bơi trong sương Lắc lư chiếc cổ dài Uống no nê nước

Bướm

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ngày xuân nắng tràn rực rỡ Đầy sân hoa cải bung vàng Mỗi khi nổi lên cơn gió Bầy hoa như bướm dập dờn Mẹ ơi, có một đàn bướm Bay ngang qua vườn nhà ta Chúng đến từ

Đứa con nuôi

Hai mái nhà tranh đứng bên cạnh nhau dưới chân một ngọn đồi gần một khu nghỉ mát nhỏ bên bờ biển. Hai người nông dân lao động vất vả trên vùng đất bạc màu để nuôi những đứa con nhỏ của họ…