Sông quê
May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa
May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa
Ừ, thì vẫn vậy, Quy Nhơn đó
Nằm xoãi dài chân bên sóng xô
Tóc bay theo những triền cát trắng
Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại
Giã từ mũ áo công đường
Ta về vui với mảnh vườn ngày xưa
Giờ không kính gửi kính thưa…
Buổi sáng
mở trang báo ra là gặp rác
ập đến từ mọi phía
cả cái phía từng được coi là sạch nhất

Không phải khi bất kì ai chết trong lâu đài thì cũng nghe thấy tiếng chó tru hết. Chỉ khi một người nhà Cernogratz chết ở đây thì lũ sói xa gần mới đến tru ở bìa rừng…

Gừ Gừ là một cái tên do thói quen ngủ dậy mà không thấy ai, nó sẽ nằm luôn không chịu ra khỏi giường mà cứ ư ử ư ử. Tiếng Gừ Gừ phát ra trong cổ cộng với việc nằm lăn qua lăn lại riết rồi thành tên gọi.
Chiều về trên quê hương
Những cánh diều no gió
Tung tăng các bạn nhỏ
Thả ước mơ lên trời
Nắng vương trên vòm lá
Hạ cũng vừa qua đây
Tiếng chim chuyền cành hót
Rộn ràng và mê say

Cá nục – thứ cá bình dân nhất lại là sản vật mà đại dương ưu ái cho dải đất miền Trung này. Nó bình dị đến mức như chỉ được dành cho những người nghèo…

Cuối cùng Miên cũng tìm mua được căn nhà nhỏ dưới chân cầu, căn nhà hơn năm mươi mét vuông, khá rộng cho một người độc thân.




May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa
Ừ, thì vẫn vậy, Quy Nhơn đó
Nằm xoãi dài chân bên sóng xô
Tóc bay theo những triền cát trắng
Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại
Giã từ mũ áo công đường
Ta về vui với mảnh vườn ngày xưa
Giờ không kính gửi kính thưa…
Buổi sáng
mở trang báo ra là gặp rác
ập đến từ mọi phía
cả cái phía từng được coi là sạch nhất

Không phải khi bất kì ai chết trong lâu đài thì cũng nghe thấy tiếng chó tru hết. Chỉ khi một người nhà Cernogratz chết ở đây thì lũ sói xa gần mới đến tru ở bìa rừng…

Gừ Gừ là một cái tên do thói quen ngủ dậy mà không thấy ai, nó sẽ nằm luôn không chịu ra khỏi giường mà cứ ư ử ư ử. Tiếng Gừ Gừ phát ra trong cổ cộng với việc nằm lăn qua lăn lại riết rồi thành tên gọi.
Chiều về trên quê hương
Những cánh diều no gió
Tung tăng các bạn nhỏ
Thả ước mơ lên trời
Nắng vương trên vòm lá
Hạ cũng vừa qua đây
Tiếng chim chuyền cành hót
Rộn ràng và mê say

Cá nục – thứ cá bình dân nhất lại là sản vật mà đại dương ưu ái cho dải đất miền Trung này. Nó bình dị đến mức như chỉ được dành cho những người nghèo…

Cuối cùng Miên cũng tìm mua được căn nhà nhỏ dưới chân cầu, căn nhà hơn năm mươi mét vuông, khá rộng cho một người độc thân.
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai