Về Cát Hải

(VNBĐ – Thơ). 

Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại
Thổi vào tôi, người thành thị lỗi lầm
Thổi vào tôi, người thành thị vô tâm…

Mây ướm trắng một mênh mông cát trắng
Cát ướm xanh một bát ngát biển xanh
Bỗng thấy mình chợt nhỏ bé, mong manh
Ngay giữa ngã ba đường: trời – biển – núi

Đường phía núi: thầm thì dương liễu gọi
Đường phía trời: nhàn nhạn lượn chơi vơi
Đường đại dương: sóng hát khúc ru hời
Tôi đứng đó,
chòng chành,
phân vân,
chao liệng…

Không có ai
Tôi vẫn hoài đứng đợi
Hình như là
Đứng đợi một tình yêu
Có ai đó hôn nhau
đắm đuối trong chiều
Nụ hôn dài và cong như bờ xa Vĩnh Hội…

Bỏ ưu phiền rơi rụng sau lưng
Tôi đứng thong dong hát giữa miền Cát Hải…

LÊ TRUNG TÍN

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Anh có đành khép lại

anh có một cuộc đời
em không sao nhìn rõ
anh có những quãng buồn
riêng mỗi mình khép mở

Thức dậy ở nơi xa

Quên gấp lại giấc mơ, tôi mở cửa bước ra
Thành phố cũng vừa tỉnh giấc
Những đôi chân chắc còn đang ngủ kỹ
Để lá tiên tri trên những bước của ngày.

Đất đổi đời

Thầy Bảy Trầm sống thật khác người. Quanh năm lão mặc duy nhất quần áo vải màu trắng, đội nón Gò Găng và đi guốc mộc…