Về Cát Hải

(VNBĐ – Thơ). 

Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại
Thổi vào tôi, người thành thị lỗi lầm
Thổi vào tôi, người thành thị vô tâm…

Mây ướm trắng một mênh mông cát trắng
Cát ướm xanh một bát ngát biển xanh
Bỗng thấy mình chợt nhỏ bé, mong manh
Ngay giữa ngã ba đường: trời – biển – núi

Đường phía núi: thầm thì dương liễu gọi
Đường phía trời: nhàn nhạn lượn chơi vơi
Đường đại dương: sóng hát khúc ru hời
Tôi đứng đó,
chòng chành,
phân vân,
chao liệng…

Không có ai
Tôi vẫn hoài đứng đợi
Hình như là
Đứng đợi một tình yêu
Có ai đó hôn nhau
đắm đuối trong chiều
Nụ hôn dài và cong như bờ xa Vĩnh Hội…

Bỏ ưu phiền rơi rụng sau lưng
Tôi đứng thong dong hát giữa miền Cát Hải…

LÊ TRUNG TÍN

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh