Thơ

Vọng phu

Nàng tựa vào vách đá
Dõi nghìn trùng biển xanh
Đứa con còn ẵm ngửa
Phơi sương nắng, mưa dầm…

Bắp chân trần

Bắp chân trần
như những ngọn đèn thần
mặt trời hồng
lung linh bên cánh sóng

Nơi giấu tuổi thơ tôi

Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ

Gót thu

Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em

Một giọt sương rơi

Chạnh niềm sương khói mênh mang
Chẳng mong đến được Niết bàn – Thiên thai
Chỉ mong biển rộng sông dài
Nước non mãi trọn hình hài nước non

Chiều nay biển

Thôi chào những chùm cúc biển
Vừa nâng đã vỡ trong tay!

Triết lý của hoa

Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!

Chiều

Tôi nán lòng đợi gió
Mấp mé sau vườn
Em ơi!…

Quê nhà  

Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ 
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con 
    chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…

Que diêm nhỏ

Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…

Nam non

Bất ngờ một ngọn Nam non
Thổi qua vườn cũ dấu mòn tuổi thơ
Ta là chú bé ngu ngơ…

Mùi hương

Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…

Chiều Vị Xuyên

Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.

Vọng phu

Nàng tựa vào vách đá
Dõi nghìn trùng biển xanh
Đứa con còn ẵm ngửa
Phơi sương nắng, mưa dầm…

Bắp chân trần

Bắp chân trần
như những ngọn đèn thần
mặt trời hồng
lung linh bên cánh sóng

Nơi giấu tuổi thơ tôi

Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ

Gót thu

Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em

Một giọt sương rơi

Chạnh niềm sương khói mênh mang
Chẳng mong đến được Niết bàn – Thiên thai
Chỉ mong biển rộng sông dài
Nước non mãi trọn hình hài nước non

Chiều nay biển

Thôi chào những chùm cúc biển
Vừa nâng đã vỡ trong tay!

Triết lý của hoa

Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!

Chiều

Tôi nán lòng đợi gió
Mấp mé sau vườn
Em ơi!…

Quê nhà  

Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ 
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con 
    chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…

Que diêm nhỏ

Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…

Nam non

Bất ngờ một ngọn Nam non
Thổi qua vườn cũ dấu mòn tuổi thơ
Ta là chú bé ngu ngơ…

Mùi hương

Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…

Chiều Vị Xuyên

Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.