Thơ

Nhớ mẹ

Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.

Tranh mưa

Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…

Một đêm mùa thu

 Đêm rất dày
trăng nhu nhú mỏng
ánh sáng tìm lối vắng để mà trong…

Vô đề

Còn nhau một giấc mơ dài
Còn trong trăng mọng hình hài thanh nga
Em về dâng một tiếng ca…

Cuối chiều

Em là em của ngày xưa
Anh là anh thuở mình chưa biết buồn
Dốc đời mờ mịt khói sương…

Khóc Chế Mân(*)

Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng…

Cụ bà

Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không

Tổ quốc

Tôi nhìn lên bản đồ Tổ quốc
Màu đỏ của đất lẫn vào xanh cây
Tổ quốc tôi thân thiết bàn tay…

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Nhớ mẹ

Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.

Tranh mưa

Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…

Một đêm mùa thu

 Đêm rất dày
trăng nhu nhú mỏng
ánh sáng tìm lối vắng để mà trong…

Vô đề

Còn nhau một giấc mơ dài
Còn trong trăng mọng hình hài thanh nga
Em về dâng một tiếng ca…

Cuối chiều

Em là em của ngày xưa
Anh là anh thuở mình chưa biết buồn
Dốc đời mờ mịt khói sương…

Khóc Chế Mân(*)

Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng…

Cụ bà

Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không

Tổ quốc

Tôi nhìn lên bản đồ Tổ quốc
Màu đỏ của đất lẫn vào xanh cây
Tổ quốc tôi thân thiết bàn tay…

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai