Thơ

Mưa nắng

Khi trời hạn ta mong mưa cháy ruột
đến mùa mưa lại mong nắng từng ngày
bầu trời, cũng chỉ bầu trời ấy
mưa nắng không cùng những đổi thay.

Một trưa nắng

Mưa một đời chưa đủ
Hát một thời chưa nguôi
Quả sung còn mưng mủ
Sầu bọ cạp vuốt đuôi

Thương bấy ca dao

“Chợ chiều nhiều khế ế chanh”
Em gom hết đắng cho anh ngọt ngào
Những gì thương, những gì đau
Chất lên chật cả con tàu thiêng liêng

Sóng Côn giang

Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát…

Về Phù Cát

Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh

Hương đồng

Ta trở về với tuổi thơ xưa
Theo chân mẹ lon ton nơi ruộng mạ
Căng lồng ngực – từng hơi thật đã
Ngai ngái hương đồng cỏ dưới chân đê.

Hoài niệm

Anh trở lại con đường xưa ấy
Trời vẫn xanh như những tháng năm nào
Nắng vẫn trải trên triền đê dìu dịu
Sông ngàn đời, sóng nước vẫn lao xao.

Về tháng Sáu cùng anh

Sao em không về thương tháng Sáu cùng anh
Hoài Ân những chiều buồn im tiếng
Anh như tiếng ve gào đến khan cả giọng
Ôm lòng mình đầy rẫy vết thương

Rủ mùa hè chạy trốn

Chạy ngang qua mùa hạ
Gặp một cơn mưa rào
Mưa vô tình ướt áo
Mùa bỗng nhiên lao xao

Từ Tình Giang tôi lớn

Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…

Em giòn khi mơn man

Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn

Đau chữ

Ô bờ ô…
e mờ e…
cô giáo dạy lớp mồ côi tập viết
nắn nót từng dòng

Những con cá lia thia

Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ

Trong tĩnh tại

Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!

Mưa nắng

Khi trời hạn ta mong mưa cháy ruột
đến mùa mưa lại mong nắng từng ngày
bầu trời, cũng chỉ bầu trời ấy
mưa nắng không cùng những đổi thay.

Một trưa nắng

Mưa một đời chưa đủ
Hát một thời chưa nguôi
Quả sung còn mưng mủ
Sầu bọ cạp vuốt đuôi

Thương bấy ca dao

“Chợ chiều nhiều khế ế chanh”
Em gom hết đắng cho anh ngọt ngào
Những gì thương, những gì đau
Chất lên chật cả con tàu thiêng liêng

Sóng Côn giang

Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát…

Về Phù Cát

Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh

Hương đồng

Ta trở về với tuổi thơ xưa
Theo chân mẹ lon ton nơi ruộng mạ
Căng lồng ngực – từng hơi thật đã
Ngai ngái hương đồng cỏ dưới chân đê.

Hoài niệm

Anh trở lại con đường xưa ấy
Trời vẫn xanh như những tháng năm nào
Nắng vẫn trải trên triền đê dìu dịu
Sông ngàn đời, sóng nước vẫn lao xao.

Về tháng Sáu cùng anh

Sao em không về thương tháng Sáu cùng anh
Hoài Ân những chiều buồn im tiếng
Anh như tiếng ve gào đến khan cả giọng
Ôm lòng mình đầy rẫy vết thương

Rủ mùa hè chạy trốn

Chạy ngang qua mùa hạ
Gặp một cơn mưa rào
Mưa vô tình ướt áo
Mùa bỗng nhiên lao xao

Từ Tình Giang tôi lớn

Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…

Em giòn khi mơn man

Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn

Đau chữ

Ô bờ ô…
e mờ e…
cô giáo dạy lớp mồ côi tập viết
nắn nót từng dòng

Những con cá lia thia

Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ

Trong tĩnh tại

Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!