Thơ

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Đoán định bình minh

Bao ý thơ đã héo úa rồi
Bao vần điệu đã nhịp nhàng toan tính
Quay lưng lại trời xanh vô tận
Một góc buồn lủi thủi nắng mưa

Giữa trang giấy trắng

Bao kẻ mộng mơ đã phung phí hết tuổi mình
Thi ca vẫn không thể ngăn bàn tay đen đúa
Bàn tay gian tà vơ vét ngân khố
Bàn tay bịp bợm sấp ngửa trắng đen

Cam kết một tình bạn

Mỗi sáng
Vừa mở cửa đã thấy các bạn rồi
Những chú sẻ nâu lích cha lích chích
Có gì vui mà rộn rã trong lòng…

Gốm lưu lạc

Từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc

Ăn

Tiếng gà sớm
Tiếng gà trưa thân thiết thế
Mà sao chúng ta
Lại hàng ngày thường xuyên ăn cả tiếng gà

Trăng non

Trăng cuối nguồn thác đổ
Chiếc bóng lại buồn hơn
Ngập ngừng chân trước biển
Phận lạc loài thâm sơn!

Một loài hoa bất tử

Lòng moong mỏ than bừng dậy long lanh sương
Tiếng trống rộn vang giục giã lên đường
Bộ quân phục xanh ba lô xanh anh khoác
Bốn cô bạn sinh viên rảo bước theo cùng

Bốn câu

Khi không khí bắt đầu nhiễm dịch
làm sao còn hơi thở để yêu nhau?
anh vẫn tin những đôi môi huyền diệu
sẽ tươi xanh thanh sạch lại tinh cầu.

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Đoán định bình minh

Bao ý thơ đã héo úa rồi
Bao vần điệu đã nhịp nhàng toan tính
Quay lưng lại trời xanh vô tận
Một góc buồn lủi thủi nắng mưa

Giữa trang giấy trắng

Bao kẻ mộng mơ đã phung phí hết tuổi mình
Thi ca vẫn không thể ngăn bàn tay đen đúa
Bàn tay gian tà vơ vét ngân khố
Bàn tay bịp bợm sấp ngửa trắng đen

Cam kết một tình bạn

Mỗi sáng
Vừa mở cửa đã thấy các bạn rồi
Những chú sẻ nâu lích cha lích chích
Có gì vui mà rộn rã trong lòng…

Gốm lưu lạc

Từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc

Ăn

Tiếng gà sớm
Tiếng gà trưa thân thiết thế
Mà sao chúng ta
Lại hàng ngày thường xuyên ăn cả tiếng gà

Trăng non

Trăng cuối nguồn thác đổ
Chiếc bóng lại buồn hơn
Ngập ngừng chân trước biển
Phận lạc loài thâm sơn!

Một loài hoa bất tử

Lòng moong mỏ than bừng dậy long lanh sương
Tiếng trống rộn vang giục giã lên đường
Bộ quân phục xanh ba lô xanh anh khoác
Bốn cô bạn sinh viên rảo bước theo cùng

Bốn câu

Khi không khí bắt đầu nhiễm dịch
làm sao còn hơi thở để yêu nhau?
anh vẫn tin những đôi môi huyền diệu
sẽ tươi xanh thanh sạch lại tinh cầu.