Về tháng Sáu cùng anh

(VNBĐ – Thơ). Sao em không về thương tháng Sáu cùng anh
Hoài Ân những chiều buồn im tiếng
Anh như tiếng ve gào đến khan cả giọng
Ôm lòng mình đầy rẫy vết thương

Tháng Sáu Hoài Ân nắng ngập cung đường
Bằng lăng tím mênh mang kỷ niệm
Trái tim nhỏ rộn ràng khát vọng
Về tình yêu chưa xa

Sao em không về thương một lần điều đã đi qua
Thương giếng nước trong thương bờ ao nhỏ
Thương giọt nước mắt mẹ khóc trong chiều ráng đỏ
Thương những điều bình thường mà in mãi vào tim

Sao em không về mình lại đi tìm
Để anh nắm tay em thôi, mình bình yên nhé
Rồi ta lại buông tay lặng lẽ
Lòng thầm nhắn xa xôi

Con đường về tháng Sáu có nụ hôn ngọt môi
Có khôi nguyên dấu hài bàn chân bước
Có đếm đong mất được
Trong cuộc đời lắm ngã rẽ trái ngang

Chúng mình bước qua tháng Sáu vội vàng
Rồi ngoảnh lại tiếc những gì không thể
Có những điều chẳng bao giờ nữa
Nên lặng im hoài để thương nhớ trăm năm.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh