Thơ

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi

Hồn thơ

Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người

Nhớ Nguyễn Thanh Xuân

Bạn làm hạt cát nhỏ nhoi
Gió đưa phiêu lãng rong chơi tháng ngày
Rồi vùi trong đất chiều nay
Bâng khuâng nắng trở heo may lại về.

Bonsai và em

Cái thời xem mắt ngắm em
Để giờ anh ngắm bonsai mỗi ngày

Gió chiều

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Những ngày giáp Tết

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi
người đàn ông bán vé số
khuyết một cánh tay
ba năm trước trong một lần tai nạn

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi

Hồn thơ

Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người

Nhớ Nguyễn Thanh Xuân

Bạn làm hạt cát nhỏ nhoi
Gió đưa phiêu lãng rong chơi tháng ngày
Rồi vùi trong đất chiều nay
Bâng khuâng nắng trở heo may lại về.

Bonsai và em

Cái thời xem mắt ngắm em
Để giờ anh ngắm bonsai mỗi ngày

Gió chiều

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Những ngày giáp Tết

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi
người đàn ông bán vé số
khuyết một cánh tay
ba năm trước trong một lần tai nạn