Báu vật của riêng tôi

(VNBĐ – Thơ). Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ
Gặp từ khi trái căng tròn vàng rũ
Cành cây cong mình lắt lay chơi vơi

Giá như có nhau từ thời khắc đó
Tôi đã chín mọng rồi
Giờ tôi chín mọng trong hương ngày cũ

Quả có rụng xin rụng vào ngực tôi
Tôi gói em vào hồn, tôi cất giấu
Em là báu vật của riêng tôi.

LÊ VĂN HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những câu kinh chơi vơi

Bà ngoại tôi không học triết học. Ngoại không bận tâm mấy khái niệm trừu tượng. Bà chỉ biết mỗi chiều khi đám mây bay cả ngày mệt nhừ lui về nghỉ ngơi sau chùa Lạc, bà lại qua đọc kinh với sư…

Chiều du hoang

Những ngã tư đèn đỏ, đèn xanh
Định hình một hướng đi chưa dứt
Mưa giăng mù phố núi
Về hướng nào đây em?

Tĩnh thu

Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng

Hương nhài cũ chưa tan

Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê