Phiên khúc gió

(VNBĐ – Thơ). Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!

Gió lùa sóng dạt lao xao
Ngày mang nỗi nhớ xô vào lòng anh
Tình lên cây mơn mởn xanh
Biết đâu đã nhuốm mong manh lá vàng!

Em về Cẩm Lệ chưa sang
Để anh mong đợi xốn xang đứng ngồi
Dòng sông bên lở bên bồi
Xin em đừng thả tình trôi cuối dòng!

Gió ngược xuôi gió lòng vòng
Những phiên khúc gió bềnh bồng nước mây
Chia tay là chuyện phút giây
Anh xa Đà Nẵng còn ngây ngất tình!

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Đôi nạng gỗ

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.