Hành tinh bụi

(VNBĐ – Văn trẻ). 
Hành tinh bụi! Hành tinh bụi!
Khi gió lên em chỉ có một mình
Khi em vờn quanh chòm râu quai nón của anh
Khi em ngã vào điếu thuốc cháy dở của anh,
đã rơi xuống lần đầu đôi ta gặp mặt
Hành tinh bụi! Hành tinh bụi!

Khi gió lên em chỉ có một mình

Anh có nhớ đêm tân hôn của chúng ta,
bầu trời đã vỡ tan
Những miểng chai rực rỡ đã xéo nát thiên đàng trên mặt đất
Em sục sạo tìm một bài thơ trong khoảng trống, nhưng từ ngữ chỉ còn là từ ngữ
Chỉ còn biết tưới rượu vào không gian và nhìn những hạt bụi khiêu vũ cho đến khi điếu thuốc cháy đến tận cùng
Cho đến khi chính anh, rồi em, trở thành một hạt bụi, và chúng ta nhảy múa trong sự hài hòa kỳ diệu

Những khắc giờ loảng xoảng quanh thân ta rướm máu. Rồi trời xanh như một lời nguyền

Hành tinh bụi! Ôi hành tinh bụi! Em chưa bao giờ ngừng tin vào sự vĩnh cửu
Em chỉ có một mình. Như người mộng du chợt tỉnh và thấy đôi chân đang chìm mãi xuống bùn lầy ở một thế giới khác
Nơi bầu trời có một màu sắc khác – có phải đấy là đôi mắt anh đang nhìn em, không hiểu tại sao em bay đi?
Tại sao phải vùng vẫy. Khi gió gió đã nổi lên?
Hành tinh bụi! Ôi hành tinh bụi!
Em là tàn thuốc đã rơi xuống từ những đầu ngón tay mê mải của anh
Anh không nhìn thấy em

Khi gió thổi – và em không còn nữa.

DỤ NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm