Giấc ngủ quê nhà…

(VNGL – Văn trẻ).

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.

Con trở về tìm lại ấu thơ
Cánh diều giấy chập chờn trong ký ức
Bờ cỏ lau trổ vào con trắng xóa
Dòng sông quê tắm mát những trưa hè.

Con trở về tìm lại giấc mơ
Có chiếc cầu tre gập ghềnh trắc trở
Có con đò quê đóng chằng đóng đụp
Có tiếng cười trong hoa nắng rơi đầy.

Con trở về nhận mặt quê hương
Bỏ lại tháng năm thị thành bẩn chật
Nghe ngọn gió thổi rào rào bên song cửa
Thấy người quê thân thuộc đến không ngờ.

Con trở về làm lại người quê
Đầu đội nắng, chân trần lội ruộng
Bưng bát cơm thơm hương đồng gió thoảng
Miền nhớ vội vàng ru giấc ngủ quê nhà…

NGUYỄN CHÍ NGOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa