(VNGL – Thơ).
Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc
sấm bủa
chớp giật
bù nhìn ngã ngập nước bùn
cánh đồng nơi che chở giấc mơ tuổi thơ
những ký ức đẹp đẽ nuôi nấng tâm hồn chúng tôi
trong giấc mơ cánh cò bà hát ru những mùa mưa cũ
Đồng rạ mùa hè cơn gió nồm thổi
đã làm khô từng hạt lúa trên sân
chú sẻ nâu đậu trên mái ngói nâu sẫm
từ biền bãi tiếng chuông chùa làm rung rinh chiếc lá trên cành
máy gặt đập liên hợp ra đồng tuốt những hạt lúa
để lại mênh mông những gốc rạ sau cơn mưa
tắm mát ếch nhái kêu rền…
Từ những ký ức năm tháng nhọc nhằn
từ những mất mát những đêm trăn trở
mẹ canh ngày tính tháng,
ngó chân trời để biết hạn hán hay mưa
cha gầy hơn sau mỗi cơn bão đi qua
bấm bụng lo cho ngày mai nồi cơm đủ ấm
cho chúng tôi đến trường đầy đủ sách vở…
Khi khói bếp giăng lên trời một màu lam
người làng đã bắt đầu mang lúa ngâm giống,
chúng tôi nghe đất đang kể chuyện
về cần lao nghìn năm người Việt bước ra từ cánh đồng,
và họ đã gieo những hạt ánh sáng,
trong ngôn ngữ rạ rơm…
NHIÊN ĐĂNG