(VNGL – Thơ).
Một ý nghĩ đang nhảy múa với đêm bởi giọt nước, biết cười
và vệt son lem trên đóa môi, òa khóc
Mưa
nơi này rất khác
mưa ám ảnh lũ ve
mưa đã không chụp lại người đàn bà
cho thuê truyện trên phố
Cột đèn vào mùa hè năm ấy
em đã đọc “bỉ vỏ” trong cơn mưa ma ám
phố sách cũ dắt em đi
Đi dọc cánh rừng
đi lên cao nguyên tắm gió
vừa đi vừa đỏ con mắt
nghe tiếng thét từ sấm sét
nhìn chúng thác loạn đời mình
thành nấm mồ
rêu bọc
Mưa rỏ vào bảy ngóc ngách
mười sáu nóc nhà hoang
sầm sập lo âu
ùng oàng thành lời ru từ làng SOS
lời ru đau xót
bởi những hạt mưa sa
Thành phố bây giờ buồn ít vui nhiều
buồn nhiều vui ít
thành phố có dấu vân tay đã chết
cùng cơn mưa em
Một ý nghĩ đang nhảy múa với đêm
bởi giọt nước, biết cười và vệt son lem, biết khóc.
LÊ NHI