Sông quê

(VNBĐ – Thơ). 

(Trích Trường ca Sông Thiêng)

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa
Dù đã qua Cửu Long, Hồng Hà,
Seine, Neva hay Potomac
Vẫn đau đáu nhớ sông Côn quê mình.

Không là sông Hương êm đềm mộng mơ o gái Huế
Sông Côn lúc khô kiệt chắt chiu từng giọt nước
lúc tràn bờ hối hả trào dâng
Tảo tần như cái cò lặn lội
Mạnh mẽ như múa roi đi quyền
Điệu đàng như khúc hát Nam xuân.

Nhớ câu hát xưa
“Lao xao sóng vỗ ngọn tùng
Gian nan là nợ anh hùng phải vay”(*)
Sông đâu có vay mà gian nan quá đỗi
Người đâu muốn làm anh hùng mà nhiều nỗi truân chuyên
Sông đâu muốn làm biên giới
Mà một thời đôi bờ giương súng rình nhau

Thuở sông chưa có cầu, dọc bờ nhiều bến đợi
Chiếc sõng nan nối đôi bờ
Người yêu nhau ra bến sông ngồi chờ
Con tíu tít đón mẹ về sau buổi chợ phiên

Dọc dài bờ tre mùa gió Nồm mát rợi
Ghe mắm Gò Bồi ngược dòng lên Tây Sơn
Buồm trắng no gió ghe rẽ đôi dòng nước
Ghé bến này ai nóng lòng đứng đợi bến kia
Người đầu sông hẹn người dưới giã
Gắng chờ buồm mùa gió thuận năm sau.
28.6.2021

(*) Tuồng Hát bội Hộ sanh đàn (Đào Tấn).

NAM THI

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh