Tôi đi tìm tôi

(VNBĐ – Văn trẻ).

Không biết từ khi nào
Mỗi lúc buồn tôi thường soi mình trên nấm mồ ảo ảnh
bia mộ còn ghi tên

không tìm được mình
bóng đổ nghiêng trên bức tường loang lổ
treo thõng vạt bông cúc nhỏ
tiễn đưa…

mong manh trắng giống cuộc tình lỡ hẹn
đến tận giờ.
như đôi bồ câu gù nhau trên gối
như màu váy tôi liệm cuộc tình hấp hối
thấp thỏm hóa rong rêu

những đêm mồ côi
tình hóa vết sẹo tãi cánh họa mi dưới ánh trăng
hõm ngực tôi còn nguyên vệt son cũ
Cả chiếc rèm vén dở
những lần cạn yêu

từ khi nào
tôi vịn mình víu những đóa của tháng sinh thần
tháng vụn vỡ

van mình thôi nức nở
đàn bà trong tôi…

LÊ NHI

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…