Tản mạn đầu xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Ta luôn mong mỏi tương phùng
Sao em cứ phải ngại ngùng cách xa
Em ơi dưới bóng quê nhà
Có nghe tiếng mẹ thiết tha vọng buồn?
Mẹ biền biệt mười năm tròn
Ta còn bươn chải mỏi mòn mưu sinh!

Nhiều khi thảng thốt giật mình
Ngẩn ngơ tưởng bóng thương hình vẩn vơ
Gánh tình nắng đợi mưa chờ
Bốn mùa lớ ngớ bên bờ nhân duyên!

Xuân hồng rộn rã trước hiên
Nắng xuân rực sáng khắp miền quê hương
Một mai sánh bước chung đường
Hát đi em để niềm thương dạt dào!
An Nhơn, tháng 12.2021

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Đôi nạng gỗ

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.