Vườn nhà em
Trước sân nhà em
Mảnh vườn nho nhỏ
Bốn mùa hoa nở
Nhiều những sắc màu
Ông mặt trời thức dậy
Rải tia nắng lên vườn
Lóng lánh những giọt sương
Còn vương trên kẽ lá

Trên con dốc, những bông trang được mùa nở rộ, chùm chùm đo đỏ, xinh xinh, và nó ở ngay trước cửa nhà anh…
Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao
Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Lễ hội Chùa Bà – Cảng thị Nước Mặn là một trong những lễ hội cổ truyền có quy mô lớn và ra đời sớm ở Bình Định cách đây trên dưới bốn thế kỷ…
Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi
Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông
Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…
Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.
Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?
Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!
Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.




Ông mặt trời thức dậy
Rải tia nắng lên vườn
Lóng lánh những giọt sương
Còn vương trên kẽ lá

Trên con dốc, những bông trang được mùa nở rộ, chùm chùm đo đỏ, xinh xinh, và nó ở ngay trước cửa nhà anh…
Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao
Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Lễ hội Chùa Bà – Cảng thị Nước Mặn là một trong những lễ hội cổ truyền có quy mô lớn và ra đời sớm ở Bình Định cách đây trên dưới bốn thế kỷ…
Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi
Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông
Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…
Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.
Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?
Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!
Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai