Sợi tình thắt nửa vòng tay

(VNBĐ – Thơ).  Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?

Chùa Cầu còn đó hẹn hò
Sông Hoài còn đó con đò đợi trăng
Đèn lồng mờ ảo giăng giăng
Lung linh thơ mộng hoa đăng đêm rằm

Tôi xa phố cổ bao năm
Câu thơ đau rút ruột tằm lắt lay
Rượu hồng đào chưa đủ say
Sợi tình thắt nửa vòng tay lỡ làng!

Từ em hát khúc sang ngang
Tôi lần tìm dấu dã tràng còn in
Mắt yêu ngơ ngác tia nhìn
Rưng rưng nuối tiếc niềm tin phai tàn!

Đêm này giữa phố lang thang
Mình tôi! Mưa xám trăng vàng mình tôi!
Quán xưa biệt bóng em rồi
Tôi ơi! Còn biết đứng ngồi cùng ai?

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay