
Đầu xuân đọc “Lời hạ du sông hát”
Thơ Châu Thường Vinh không quá chú trọng vào việc thiết kế cấu tứ hay cách tân hình thức, cũng không câu nệ ở việc trau chuốt từ ngữ; ông lựa chọn cách thủ thỉ, giãi bày bằng ngôn từ mộc mạc…

Thơ Châu Thường Vinh không quá chú trọng vào việc thiết kế cấu tứ hay cách tân hình thức, cũng không câu nệ ở việc trau chuốt từ ngữ; ông lựa chọn cách thủ thỉ, giãi bày bằng ngôn từ mộc mạc…
Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ
Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.
Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.
Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm
Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy
sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa
Mưa cuối thu nhẹ nhàng qua phố nhỏ
hình như nghe có gió thổi đông về
tháng Mười Một rộn ràng mùa lễ hội
nhịp cồng chiêng đồi núi nở hoa vàng
Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.
Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!
Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế
Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng


Thơ Châu Thường Vinh không quá chú trọng vào việc thiết kế cấu tứ hay cách tân hình thức, cũng không câu nệ ở việc trau chuốt từ ngữ; ông lựa chọn cách thủ thỉ, giãi bày bằng ngôn từ mộc mạc…
Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ
Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.
Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.
Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm
Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy
sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa
Mưa cuối thu nhẹ nhàng qua phố nhỏ
hình như nghe có gió thổi đông về
tháng Mười Một rộn ràng mùa lễ hội
nhịp cồng chiêng đồi núi nở hoa vàng
Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.
Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!
Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế
Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai