Thơ

Cam kết một tình bạn

Mỗi sáng
Vừa mở cửa đã thấy các bạn rồi
Những chú sẻ nâu lích cha lích chích
Có gì vui mà rộn rã trong lòng…

Gốm lưu lạc

Từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc

Ăn

Tiếng gà sớm
Tiếng gà trưa thân thiết thế
Mà sao chúng ta
Lại hàng ngày thường xuyên ăn cả tiếng gà

Trăng non

Trăng cuối nguồn thác đổ
Chiếc bóng lại buồn hơn
Ngập ngừng chân trước biển
Phận lạc loài thâm sơn!

Một loài hoa bất tử

Lòng moong mỏ than bừng dậy long lanh sương
Tiếng trống rộn vang giục giã lên đường
Bộ quân phục xanh ba lô xanh anh khoác
Bốn cô bạn sinh viên rảo bước theo cùng

Bốn câu

Khi không khí bắt đầu nhiễm dịch
làm sao còn hơi thở để yêu nhau?
anh vẫn tin những đôi môi huyền diệu
sẽ tươi xanh thanh sạch lại tinh cầu.

Mưa nắng

Khi trời hạn ta mong mưa cháy ruột
đến mùa mưa lại mong nắng từng ngày
bầu trời, cũng chỉ bầu trời ấy
mưa nắng không cùng những đổi thay.

Một trưa nắng

Mưa một đời chưa đủ
Hát một thời chưa nguôi
Quả sung còn mưng mủ
Sầu bọ cạp vuốt đuôi

Thương bấy ca dao

“Chợ chiều nhiều khế ế chanh”
Em gom hết đắng cho anh ngọt ngào
Những gì thương, những gì đau
Chất lên chật cả con tàu thiêng liêng

Khúc đông 

Gió đông đã tới
Nhặt đông trên những ngọn đồi của anh và em 
Tất cả hóa thành viên sỏi nhỏ lăn lóc
Giữa vòng xoay cuộc đời

Em mọc lên từ đêm

Em mọc lên từ đêm
như quá khứ vẫn tiếp tục sinh ra 
những gì không thuộc về hiện tại
như chúng ta vẫn trôi theo vòng xoắn của dải ngân hà

Thời gian trốn ở đâu?

Chỉ giùm cho cháu đi ông
Thời gian đang trốn ở không gian nào
Sân ngoài hay tận vườn sau
Giữa trời, cuối đất hay đầu nguồn kia?

Có những ngôi nhà

Căn nhà của dế
Hun hút hang đào
Lủng lẳng cành cao
Nhà con chim mộng

Chú bê con

Chiều nghiêng nghiêng nắng
Bê no sữa rồi
Tung tăng theo bạn
Lên đồi rong chơi

Cam kết một tình bạn

Mỗi sáng
Vừa mở cửa đã thấy các bạn rồi
Những chú sẻ nâu lích cha lích chích
Có gì vui mà rộn rã trong lòng…

Gốm lưu lạc

Từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc

Ăn

Tiếng gà sớm
Tiếng gà trưa thân thiết thế
Mà sao chúng ta
Lại hàng ngày thường xuyên ăn cả tiếng gà

Trăng non

Trăng cuối nguồn thác đổ
Chiếc bóng lại buồn hơn
Ngập ngừng chân trước biển
Phận lạc loài thâm sơn!

Một loài hoa bất tử

Lòng moong mỏ than bừng dậy long lanh sương
Tiếng trống rộn vang giục giã lên đường
Bộ quân phục xanh ba lô xanh anh khoác
Bốn cô bạn sinh viên rảo bước theo cùng

Bốn câu

Khi không khí bắt đầu nhiễm dịch
làm sao còn hơi thở để yêu nhau?
anh vẫn tin những đôi môi huyền diệu
sẽ tươi xanh thanh sạch lại tinh cầu.

Mưa nắng

Khi trời hạn ta mong mưa cháy ruột
đến mùa mưa lại mong nắng từng ngày
bầu trời, cũng chỉ bầu trời ấy
mưa nắng không cùng những đổi thay.

Một trưa nắng

Mưa một đời chưa đủ
Hát một thời chưa nguôi
Quả sung còn mưng mủ
Sầu bọ cạp vuốt đuôi

Thương bấy ca dao

“Chợ chiều nhiều khế ế chanh”
Em gom hết đắng cho anh ngọt ngào
Những gì thương, những gì đau
Chất lên chật cả con tàu thiêng liêng

Khúc đông 

Gió đông đã tới
Nhặt đông trên những ngọn đồi của anh và em 
Tất cả hóa thành viên sỏi nhỏ lăn lóc
Giữa vòng xoay cuộc đời

Em mọc lên từ đêm

Em mọc lên từ đêm
như quá khứ vẫn tiếp tục sinh ra 
những gì không thuộc về hiện tại
như chúng ta vẫn trôi theo vòng xoắn của dải ngân hà

Thời gian trốn ở đâu?

Chỉ giùm cho cháu đi ông
Thời gian đang trốn ở không gian nào
Sân ngoài hay tận vườn sau
Giữa trời, cuối đất hay đầu nguồn kia?

Có những ngôi nhà

Căn nhà của dế
Hun hút hang đào
Lủng lẳng cành cao
Nhà con chim mộng

Chú bê con

Chiều nghiêng nghiêng nắng
Bê no sữa rồi
Tung tăng theo bạn
Lên đồi rong chơi