Đọc Kinh Thi
Những cô gái ba nghìn năm trước
cũng như em gương lược bây giờ
hãy còn đắm đuối trong thơ
nương dâu, ngõ trúc vườn mơ đâu rồi?
Những cô gái ba nghìn năm trước
cũng như em gương lược bây giờ
hãy còn đắm đuối trong thơ
nương dâu, ngõ trúc vườn mơ đâu rồi?
Mẹ gánh nắng qua chiều
Đôi vai gầy run rẩy
Còn dành dụm chắt chiu
Đóm lửa lòng roi rói
Nắng đung đưa nụ cười
Em ngây ngô những bước cỏ mềm
Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa
Tôi hái cô đơn trên từng ngón phím piano tơ ngẫu
Âm thanh vỡ vụn rơi từng khối đá trắng dã
Những ngọn nắng săm soi vào khu cấm vận không gian
Cầm một bóng trăng
Mà cả đời không tới
Bến My Lăng(*) dòng Côn ngày đó
Lững lờ thuyền neo trong gió
Nhiều lúc
chỉ muốn được làm cỏ dại mọc ở triền đê
Lại thương con bướm vàng cứ mải mê đi tìm nhánh mù u
bên bờ rào nhà người ấy
Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Ngoài sân nắng chớm đơm hoa
Xòe tay nâng từng ánh cỏ
Xao động một bàn chân xa…
Nằm đếm mưa rơi
nghe như có cả những lời tuổi thơ
góc sân con bóng mẹ về
đôi bầu quảy buổi chợ quê thuở nào.
Ngàn năm xưa là thủ phủ Chăm Pa
Hai trăm năm rồi thành Hoàng Đế – Tây Sơn hoang tàn phế tích
Mộ Võ Tánh bạc phếch thời gian
Giếng Ngọc hoa sen có xanh trở lại?
Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…
Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…
Những cô gái ba nghìn năm trước
cũng như em gương lược bây giờ
hãy còn đắm đuối trong thơ
nương dâu, ngõ trúc vườn mơ đâu rồi?
Mẹ gánh nắng qua chiều
Đôi vai gầy run rẩy
Còn dành dụm chắt chiu
Đóm lửa lòng roi rói
Nắng đung đưa nụ cười
Em ngây ngô những bước cỏ mềm
Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa
Tôi hái cô đơn trên từng ngón phím piano tơ ngẫu
Âm thanh vỡ vụn rơi từng khối đá trắng dã
Những ngọn nắng săm soi vào khu cấm vận không gian
Cầm một bóng trăng
Mà cả đời không tới
Bến My Lăng(*) dòng Côn ngày đó
Lững lờ thuyền neo trong gió
Nhiều lúc
chỉ muốn được làm cỏ dại mọc ở triền đê
Lại thương con bướm vàng cứ mải mê đi tìm nhánh mù u
bên bờ rào nhà người ấy
Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Ngoài sân nắng chớm đơm hoa
Xòe tay nâng từng ánh cỏ
Xao động một bàn chân xa…
Nằm đếm mưa rơi
nghe như có cả những lời tuổi thơ
góc sân con bóng mẹ về
đôi bầu quảy buổi chợ quê thuở nào.
Ngàn năm xưa là thủ phủ Chăm Pa
Hai trăm năm rồi thành Hoàng Đế – Tây Sơn hoang tàn phế tích
Mộ Võ Tánh bạc phếch thời gian
Giếng Ngọc hoa sen có xanh trở lại?
Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…
Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai