Thơ

Người ấy

Mười năm người ấy yêu anh
Tình yêu suốt cuộc chiến tranh thật dài
Yêu từ tóc xõa ngang vai
Hoa cau thơm suốt những lời tiễn đưa

ADN

Những đứa trẻ cùng giờ sinh, ngày sinh
Tháng sinh, năm sinh trong bệnh viện
Đêm chiến tranh. Nhà sập, bom rơi
Có đứa bị trao nhầm cho người mẹ khác

Nói với một người anh

Anh lớn hơn tôi năm tuổi
Nhưng bây giờ anh nhỏ hơn tôi
Tuổi anh dừng ở con số ấy thôi:

Chiều mưa nhớ ngoại…

Miên man từng đợt gió đồng
Thổi qua bờ lá về hong tóc bà
Chừng như năm tháng đi xa
Có mùa thương nhớ thật thà quê hương.

Hoa giấy

Giàn hoa giấy phục sinh mùa xuân
Cánh hồng run rẩy nụ hôn đầu trong gió
Và anh vẫn đang nghiêng nghiêng ở đó
Tạc lời yêu thương

Mùa thu khép

Mùa thu còn ngái ngủ
Khóe mắt rướm giọt sương
Ô cửa chung cư ngọn đèn chưa tắt
Mảng địa y úa tự bao giờ?

Biến khúc 24

Lí lịch của anh không làm nên con người của anh
Giữa điệp trùng quan hệ.
Những hình sin lượn sóng
Bắt anh phải thỏa hiệp

Mũ bảo hiểm

Có một loại mũ bảo hiểm
không đơn thuần là bảo vệ cho ta đỡ chấn thương
sau tai nạn
mà bảo vệ cho suy nghĩ

Cho các con

Các con đi rồi ngôi nhà nhỏ bỗng thênh thang
Ba mẹ lại ra vào giữa khoảng không vắng lặng

Têm chiều vào nỗi nhớ

Muốn mượn tháng Giêng sợi nắng non để căng một tấm buồm
Ngày nào em giặt phơi trên vách mùa thu cũ
Gió cong mình cuộn tròn trong khay nhớ

Tiếng khèn anh

Mỗi bậc em bước
là một bậc mùa màng
váy em xòe đầy thóc
váy em xòe đầy hoa

Hy vọng

Cuối ngày
mặt trời lặn mang chúng ta đi một ít
về phía chân trời không chân trời

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?

Người ấy

Mười năm người ấy yêu anh
Tình yêu suốt cuộc chiến tranh thật dài
Yêu từ tóc xõa ngang vai
Hoa cau thơm suốt những lời tiễn đưa

ADN

Những đứa trẻ cùng giờ sinh, ngày sinh
Tháng sinh, năm sinh trong bệnh viện
Đêm chiến tranh. Nhà sập, bom rơi
Có đứa bị trao nhầm cho người mẹ khác

Nói với một người anh

Anh lớn hơn tôi năm tuổi
Nhưng bây giờ anh nhỏ hơn tôi
Tuổi anh dừng ở con số ấy thôi:

Chiều mưa nhớ ngoại…

Miên man từng đợt gió đồng
Thổi qua bờ lá về hong tóc bà
Chừng như năm tháng đi xa
Có mùa thương nhớ thật thà quê hương.

Hoa giấy

Giàn hoa giấy phục sinh mùa xuân
Cánh hồng run rẩy nụ hôn đầu trong gió
Và anh vẫn đang nghiêng nghiêng ở đó
Tạc lời yêu thương

Mùa thu khép

Mùa thu còn ngái ngủ
Khóe mắt rướm giọt sương
Ô cửa chung cư ngọn đèn chưa tắt
Mảng địa y úa tự bao giờ?

Biến khúc 24

Lí lịch của anh không làm nên con người của anh
Giữa điệp trùng quan hệ.
Những hình sin lượn sóng
Bắt anh phải thỏa hiệp

Mũ bảo hiểm

Có một loại mũ bảo hiểm
không đơn thuần là bảo vệ cho ta đỡ chấn thương
sau tai nạn
mà bảo vệ cho suy nghĩ

Cho các con

Các con đi rồi ngôi nhà nhỏ bỗng thênh thang
Ba mẹ lại ra vào giữa khoảng không vắng lặng

Têm chiều vào nỗi nhớ

Muốn mượn tháng Giêng sợi nắng non để căng một tấm buồm
Ngày nào em giặt phơi trên vách mùa thu cũ
Gió cong mình cuộn tròn trong khay nhớ

Tiếng khèn anh

Mỗi bậc em bước
là một bậc mùa màng
váy em xòe đầy thóc
váy em xòe đầy hoa

Hy vọng

Cuối ngày
mặt trời lặn mang chúng ta đi một ít
về phía chân trời không chân trời

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?