Thơ

Chiều Hoài Nhơn

Nói gì đi chứ
chiều xuân!
bên dòng sông Lại, mây lưng lửng trời

Lại viếng thăm Đền Hùng

Vì ở xa nên không thể thường xuyên thăm Đất Tổ
Viếng Đền Hùng đúng dịp lễ hằng năm
Nay có dịp về miền quê Phú Thọ
Cứ một mình nghìn bậc đến Hùng Vương

Tâm linh và thơ

Không phải đến để yêu mà để cho ta biết tâm linh là có thật
Không phải đến để làm vợ chồng mà để cùng ta lau nước mắt
Những huyền diệu đi qua thoáng chốc
Để lại bao nhiêu trầm tích gập ghình

Duyên quê

Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày

Lại nhớ mắm cua

Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.

Nhớ quê

Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu

Ngõ quê

Gió từ dưới biển đưa lên
Mà nghe buồn thoáng bay trên ruộng đồng

Trong ngôi nhà ký ức

Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng

Sông khát

Ngày cát nhiều hơn nước
sông chang chang
sông rát rạt
sông lép kẹp

Học nông dân

Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi

Khúc hát An Nhơn

Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.

An Nhơn

Cái tên mà như men rượu
lâng lâng Bàu Đá trên đồng
những bông lúa cũng biết làm thơ
lọc mạch nguồn dâng cho đời vị ngọt

Giọng quê

Xa quê ngót nửa đời mình
Gặp đâu, được dịp, là… Bình Định vang
Phương ngôn từng chữ đeo mang
Thao thao ngữ điệu thôn làng rạ rơm

Nghe ru

Nhìn xem ngón ngắn ngón dài
Ru trăng chú Cuội ngày mai sẽ về
Ru cho con rắn nhớ quê
Đừng thè lè lưỡi trườn về tổ đêm

Xuân lại

Thêm một mùa xuân
mặt em hai nửa
Mộng mơ thuần khiết
Ngắm nhìn

Chiều Hoài Nhơn

Nói gì đi chứ
chiều xuân!
bên dòng sông Lại, mây lưng lửng trời

Lại viếng thăm Đền Hùng

Vì ở xa nên không thể thường xuyên thăm Đất Tổ
Viếng Đền Hùng đúng dịp lễ hằng năm
Nay có dịp về miền quê Phú Thọ
Cứ một mình nghìn bậc đến Hùng Vương

Tâm linh và thơ

Không phải đến để yêu mà để cho ta biết tâm linh là có thật
Không phải đến để làm vợ chồng mà để cùng ta lau nước mắt
Những huyền diệu đi qua thoáng chốc
Để lại bao nhiêu trầm tích gập ghình

Duyên quê

Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày

Lại nhớ mắm cua

Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.

Nhớ quê

Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu

Ngõ quê

Gió từ dưới biển đưa lên
Mà nghe buồn thoáng bay trên ruộng đồng

Trong ngôi nhà ký ức

Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng

Sông khát

Ngày cát nhiều hơn nước
sông chang chang
sông rát rạt
sông lép kẹp

Học nông dân

Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi

Khúc hát An Nhơn

Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.

An Nhơn

Cái tên mà như men rượu
lâng lâng Bàu Đá trên đồng
những bông lúa cũng biết làm thơ
lọc mạch nguồn dâng cho đời vị ngọt

Giọng quê

Xa quê ngót nửa đời mình
Gặp đâu, được dịp, là… Bình Định vang
Phương ngôn từng chữ đeo mang
Thao thao ngữ điệu thôn làng rạ rơm

Nghe ru

Nhìn xem ngón ngắn ngón dài
Ru trăng chú Cuội ngày mai sẽ về
Ru cho con rắn nhớ quê
Đừng thè lè lưỡi trườn về tổ đêm

Xuân lại

Thêm một mùa xuân
mặt em hai nửa
Mộng mơ thuần khiết
Ngắm nhìn